Glory be to the Father, the Son and the Holy Spirit, one true God. Amen.
Dear brothers and sisters in Christ,
In the last class, we studied Matthew 22:1-14. Tonight,
we will study the following passage. Let us read Matthew 22:15-22.
The most important part of this passage is Jesus’ reply to
the Pharisees. When the Pharisees asked about paying taxes to the local
government, Jesus immediately understood their hypocrisy. Jesus said, give to
the emperor what is due to him, and give God what belongs to God. To understand
what Jesus said, we need to know what was the hypocrisy related to tax that the
Pharisees were practising.
Trong buổi trước, chúng ta đã học Ma-thi-ơ 22:1-14. Tối nay,
chúng ta sẽ nghiên cứu đoạn sau. Chúng ta hãy đọc Ma-thi-ơ 22:15-22.
Phần quan trọng nhất của phân đoạn này là câu trả lời của
Chúa Giê-xu cho người Pha-ri-si. Khi người Pha-ri-si hỏi về việc đóng thuế cho
chính quyền địa phương, Chúa Giê-su hiểu ngay sự giả hình của họ. Chúa Giê-su
nói, hãy trả cho hoàng đế những gì thuộc về hoàng đế, và hãy trả cho Đức Chúa
Trời những gì thuộc về Đức Chúa Trời. Để hiểu những gì Chúa Giê-su nói, chúng
ta cần biết sự giả hình liên quan đến thuế mà người Pha-ri-si đang thực hành là
gì.
There are two types of taxes that an honest person pays. The
first one is to God and the second one is to the local government. The tax that
we pay to God are in different forms. Primarily, we pay it in the form of a
tithe. Why should we pay tithe? Does God need our money? Not at all. We have
referred to Psalm 116:12 a few times. Let us read it again: What
shall I return to the Lord for all of His bounty to me? In this Psalm, King
David goes in deep gratitude on the love and mercy of God. He recounts all the
blessings received throughout his life. Then he remembers that oh, I was a
shepherd boy and my brothers were much better than me. But, the Lord called me
and anointed me as the King of Israel. Then he remembers that God gave him all
the richness in life. God helped me to defeat the enemies and save the Kingdom.
God blessed my family to have the Messiah born in my family. God blessed me to
be a musician so that I could sing and play lyre. When I committed adultery and
murder, I was in deep trouble. But I confessed my sin, and God forgave me. In Psalm
116 we read that King David was in a near death situation, and he was
suffering from distress and anguish. It means he was mentally and physically
sick. But, he prayed to God, confessed all his sins, and repented.
Có hai loại thuế mà một người trung thực phải trả. Cái đầu
tiên là dành cho Chúa và cái thứ hai là cho chính quyền địa phương. Thuế mà
chúng ta phải trả cho Chúa dưới nhiều hình thức khác nhau. Chủ yếu, chúng ta trả
dưới hình thức một phần mười (tiền thập phân). Tại sao chúng ta nên đóng tiền
thập phân? Chúa có cần tiền của chúng ta không? Không có. Chúng tôi đã nhắc đến
Thi thiên 116:12 một vài lần. Chúng ta hãy đọc lại: Tôi sẽ lấy gì đền đáp Chúa
vì tất cả ân huệ Ngài dành cho tôi? Trong Thi Thiên này, Vua Đa-vít cảm tạ sâu
xa về tình yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Ông kể lại tất cả những
phước lành nhận được trong suốt cuộc đời của mình. Sau đó, ông nhớ lại rằng ồ,
tôi là một cậu bé chăn cừu và các anh trai của tôi tốt hơn tôi rất nhiều.
Nhưng, Chúa đã gọi tôi và xức dầu cho tôi làm Vua của Y-sơ-ra-ên. Sau đó, ông
nhớ rằng Chúa đã ban cho ông tất cả sự giàu có trong cuộc sống. Chúa đã giúp
tôi đánh bại kẻ thù và cứu Vương quốc. Chúa đã ban phước cho gia đình tôi để có
Đấng cứu thế được sinh ra trong gia đình tôi. Chúa ban phước cho tôi trở thành
một nhạc sĩ để tôi có thể hát và chơi đàn lia. Khi tôi phạm tội ngoại tình và
giết người, tôi đã gặp rắc rối lớn. Nhưng tôi đã thú nhận tội lỗi của mình và
Chúa đã tha thứ cho tôi. Trong Thi thiên 116, chúng ta đọc thấy rằng Vua Đa-vít
đang ở trong tình trạng cận kề cái chết, và ông đang đau khổ và thống khổ. Nó
có nghĩa là anh ta bị bệnh về tinh thần và thể chất. Nhưng,ông cầu nguyện với
Chúa, thú nhận mọi tội lỗi của mình và ăn năn.
As soon as King David confessed and repented, his life
changed. God saved him as we read in vs. 8 For you have delivered my soul from
death, my eyes from tears, my feet from stumbling. It means after
repentance, his body and mind were completely healed. Before repentance, he was
in tears every day and night. But after repentance, God wiped his tears off. He
received joy in his heart from God. Before repentance, David could not even
walk properly. His feet used to stumble due to his sin and sickness. But, after
the Lord touched him, he could stand strong on his feet.
Ngay sau khi vua David xưng tội và ăn năn, cuộc đời của ông
đã thay đổi. Đức Chúa Trời đã cứu ông khi chúng ta đọc trong câu 8 Vì Ngài
đã giải cứu linh hồn tôi khỏi sự chết, mắt tôi khỏi giọt lệ, Chân tôi khỏi vấp
ngã. Nghĩa là sau khi sám hối thân tâm lành hẳn. Trước sự ăn năn hối cải,
ngày đêm ông rơi nước mắt. Nhưng sau khi sám hối, Chúa đã lau nước mắt. Ông đã
nhận được niềm vui trong lòng từ Chúa. Trước khi ăn năn, Đa-vít thậm chí không
thể đi lại bình thường. Đôi chân từng vấp ngã vì tội lỗi và bệnh tật. Nhưng sau
khi Chúa chạm đến ông, ông có thể đứng vững trên đôi chân của mình.
King David counted all these blessings one by one, and fell
on his knees with the thought that my God is so loving and kind that he rescued
me from falling to death. Should I not give something in return for these
countless blessings? He was in a kind of panicky mode because he did not know
how to return for all these blessings. Imagine that you get a phone call from
the Prime Minister of Vietnam saying hey I am coming to your house tomorrow.
Would you not be panicking? You will because you do not know how to welcome the
PM or treat him. What food should you cook and where to make him sit etc. David
was in a spiritually panicked situation when he counted all his blessings. Thus
he prays in the spirit that we read in Psalm 116:12. Let us read that
verse once again and also please underline the verse if you have not done so
before.
Vua Đa-vít đếm từng phước lành này và quỳ xuống với ý nghĩ rằng
Đức Chúa Trời của tôi rất yêu thương và nhân từ đã giải cứu tôi khỏi cái chết.
Tôi có nên làm một cái gì đó để đáp lại vô số phước lành này không? Và ông đã ở
trong tình trạng hoảng loạn vì không biết làm thế nào để đáp lại tất cả những
phước lành này. Hãy tưởng tượng rằng bạn nhận được một cuộc điện thoại từ Thủ
tướng Việt Nam nói rằng tôi sẽ đến nhà bạn vào ngày mai. Bạn sẽ không hoảng sợ
chứ? Bạn sẽ vì bạn không biết cách chào đón hoặc đối xử với Thủ tướng. Bạn nên
nấu thức ăn gì và cho anh ấy ngồi ở đâu, v.v. Đa-vít ở trong tình trạng hoảng
loạn về mặt thuộc linh khi anh ấy đếm tất cả các phước lành của mình. Vì vậy,
ông cầu nguyện theo tinh thần mà chúng ta đọc trong Thi Thiên 116:12. Chúng ta
hãy đọc lại câu đó một lần nữa và xin vui lòng gạch dưới câu này nếu bạn chưa
làm như vậy trước đây.
Jewish religious law instructed that everyone must pay one
tenth to the Lord. We referred earlier to Mathew 23:23 that the
Pharisees made excuses when it came to paying tithe. The Pharisees were very
cunning with this. They wanted to show others that they are indeed paying
tithe. But at the same time, they did not want to pay tithe. So they found a
dubious means. They paid tithe on whatever was cheap or not important. As we
read in this verse, they paid tithe on spice, mint, dill, and cumin. These were
grown in their farm like thick bushes. In order to clear these bushes they just
gave one tenth and said see I am paying tithe.
Luật tôn giáo của người Do Thái hướng dẫn rằng mọi người phải
nộp một phần mười cho Chúa. Trước đó, chúng tôi đã đề cập đến Ma-thi-ơ 23:23 rằng
người Pha-ri-si viện lý do để đóng tiền phần mười. Người Pha-ri-si rất xảo quyệt
với điều này. Họ muốn cho những người khác thấy rằng họ thực sự đang đóng tiền
thập phân. Nhưng đồng thời, họ không muốn đóng tiền thập phân. Vì vậy, họ tìm một
cách làm đáng ngờ. Họ trả phần mười cho bất cứ thứ gì rẻ hoặc không quan trọng.
Khi chúng ta đọc trong câu này, họ đóng tiền thập phân cho gia vị, bạc hà, thì
là và thì là. Chúng được trồng trong trang trại của họ như những bụi cây rậm rạp.
Để dọn sạch những bụi cây này, họ chỉ đưa ra một phần mười và nói rằng hãy xem
tôi đang trả phần mười.
We studied another example from Matthew 15:5. Here we
read that when it came to caring for the parents, these guys would say, Oh
sorry mom and dad, I wanted to give you money but I gave that money to the
Lord.
We always must be careful about what belongs to God. We
should never steal what is of the Lord. Whatever we are, and whatever we have,
everything belongs to the Lord. Our life is a gift of God. Our parents, family,
kids, siblings are all gifts of the Lord. If we earn 1 million Vietnam Dong a
day, that is because of the Lord. In short, without God, we cannot do anything.
Jesus made it very clear in John 15:5. If we cannot do anything without
the help of Jesus, we will have to think of how to demonstrate our gratitude to
the Lord in the same way as King David thought about it.
Chúng ta đã nghiên cứu một ví dụ khác từ Ma-thi-ơ 15:5. Ở
đây chúng ta đọc thấy rằng khi nói đến việc chăm sóc cha mẹ, những người này sẽ
nói: Ôi, xin lỗi bố mẹ, con muốn cho bố mẹ tiền nhưng con đã dâng số tiền đó
cho Chúa.
Chúng ta luôn phải cẩn thận về những gì thuộc về Chúa. Chúng
ta đừng bao giờ ăn cắp những gì thuộc về Chúa. Dù chúng ta là ai, và bất cứ điều
gì chúng ta có, mọi sự đều thuộc về Chúa. Cuộc sống của chúng ta là một món quà
của Thiên Chúa. Cha mẹ, gia đình, con cái, anh chị em của chúng ta đều là quà tặng
của Chúa. Nếu chúng ta kiếm được 1 triệu đồng Việt Nam mỗi ngày, đó là nhờ
Chúa. Tóm lại, không có Chúa, chúng ta không làm được gì cả. Chúa Giê-xu đã nói
rất rõ ràng trong Giăng 15:5. Nếu chúng ta không thể làm gì nếu không có sự
giúp đỡ của Chúa Giê-su, chúng ta sẽ phải nghĩ cách bày tỏ lòng biết ơn của
mình đối với Chúa giống như cách mà Vua Đa-vít đã nghĩ về điều đó.
Sometimes, we are also like the Pharisees. For example, when
we are sad or upset, we try to give all our sadness to the Lord. We pray, O
Lord, please take all my sadness away. But if we are happy, we do not say that
O Lord, thank you for making me happy. Please take all my happiness. We forget
to share one tenth of happiness with the Lord who gave it to us. We do not even
bother to say a prayer of thank you to the Lord when we are happy. That is what
the hypocrisy of the Pharisees is. We need to ask ourselves, how do we repay
our Lord? Please read Deuteronomy 32:4-6.
Đôi khi, chúng ta cũng giống như người Pha-ri-si. Chẳng hạn,
khi buồn bã hay bực bội, chúng ta cố gắng dâng tất cả nỗi buồn của mình cho
Chúa. Chúng con cầu nguyện, lạy Chúa, xin hãy lấy đi mọi buồn phiền của con.
Nhưng nếu chúng ta hạnh phúc, chúng ta không nói rằng Lạy Chúa, cảm ơn vì đã
làm cho con hạnh phúc. Hãy lấy tất cả hạnh phúc của con. Chúng ta quên chia sẻ
một phần mười hạnh phúc với Chúa là Đấng đã ban cho chúng ta. Chúng ta thậm chí
không buồn nói một lời cầu nguyện cảm tạ Chúa khi chúng ta hạnh phúc. Đó là
thói đạo đức giả của người Pha-ri-si. Chúng ta cần tự hỏi mình, làm thế nào để
đền đáp Chúa của chúng ta? Xin vui lòng đọc Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:4-6.
The Pharisees wanted respect from the people. And at the
same time, they wanted power and position from the Roman government. We saw how
they played games to avoid paying tithe. Now when it came to paying tax to the
Roman government, they would make the same kind of excuses. We have studied
earlier that the people hated the Roman government because the Romans were
foreigners. The Romans depended on the Pharisee to keep the local people under
control. When it came to paying tax, the Pharisees would say, see we are
helping you to rule our country. So we should have a tax exemption. And the
Roman government could not impose it because they needed these religious
leaders to rule the country. So the Pharisees neither paid tithe to the Lord
nor paid tax to the government.
Người Pha-ri-si muốn được người ta kính trọng. Đồng thời, họ
muốn quyền lực và địa vị từ chính quyền La Mã. Chúng tôi đã thấy cách họ bày trò
để tránh đóng tiền thập phân. Giờ đây, khi phải nộp thuế cho chính quyền La Mã,
họ cũng viện cớ như vậy. Chúng ta đã nghiên cứu trước đó rằng người dân ghét
chính quyền La Mã vì người La Mã là người nước ngoài. Người La Mã phụ thuộc vào
người Pha-ri-si để kiểm soát người dân địa phương. Khi nói đến việc nộp thuế,
người Pha-ri-si sẽ nói, hãy xem chúng tôi đang giúp ông cai trị đất nước của
chúng tôi. Vì vậy, chúng ta nên có một miễn thuế. Và chính phủ La Mã không thể
áp đặt nó vì họ cần những nhà lãnh đạo tôn giáo này để cai trị đất nước. Vì vậy,
những người Pha-ri-si không nộp tiền phần mười cho Chúa cũng như không nộp thuế
cho chính quyền.
Jesus exposed their hypocrisy as we read in tonight’s
passage. Jesus said, you give the Lord what is due to the Lord. Also, you give
Caesar what is due to Caesar. Caesar was the Roman emperor. Since the
Pharisees were not doing this, they just kept quiet. There are three instances
when a person keeps quiet: 1. When the person does not agree to something; 2.
When a person feels guilty and has got nothing to say in defence; 3. When a
person knows that there is no point in arguing with someone. In the case of the
Pharisees all these three were applicable. They did not want to pay tax; they
knew that they were wrong; and they realised that they cannot hide anything
from the Lord and argue with Him. So, they simply left Jesus.
Chúa Giê-xu vạch trần sự giả hình của họ khi chúng ta đọc đoạn
văn tối nay. Chúa Giê-xu nói, anh em hãy dâng cho Chúa những gì thuộc về Chúa.
Ngoài ra, hãy trả cho Caesar những gì thuộc về Caesar. Caesar là hoàng đế La
Mã. Vì người Pha-ri-si không làm điều này nên họ chỉ giữ im lặng. Có ba trường
hợp khi một người giữ im lặng: 1. Khi người đó không đồng ý với điều gì đó; 2.
Khi một người cảm thấy tội lỗi và không có gì để bào chữa; 3. Khi một người biết
rằng tranh cãi với ai đó là vô ích. Trong trường hợp của người Pha-ri-si, cả ba
điều này đều có thể áp dụng được. Họ không muốn nộp thuế; họ biết rằng họ đã
sai; và họ nhận ra rằng họ không thể giấu Chúa bất cứ điều gì và tranh luận với
Ngài. Vì vậy, họ chỉ đơn giản là rời bỏ Chúa Giêsu.
Jesus clearly stated as we read in tonight’s passage that everyone
must pay tax as well as tithe. It means if we do not pay tithe we are cheating
God. If we do not pay tax we are cheating our government. Let us read Romans
13: 1-7. People have a bad habit of not paying tax and cheating the
government. They save some money by not paying tax but by bribing corrupt tax
officials to avoid fines and punishments. Not paying tax is wrong. On top of
that we bribe, which is another wrong thing that we commit.
Chúa Giê-xu đã tuyên bố rõ ràng khi chúng ta đọc trong phân
đoạn tối nay rằng mọi người đều phải đóng thuế cũng như đóng thuế phần mười. Điều
đó có nghĩa là nếu chúng ta không đóng tiền thập phân thì chúng ta đang lừa dối
Thượng Đế. Nếu chúng tôi không nộp thuế, chúng tôi đang lừa dối chính phủ của
mình. Chúng ta hãy đọc Rô-ma 13:1-7. Người dân có thói quen xấu là trốn thuế và
gian lận chính phủ. Họ tiết kiệm một số tiền bằng cách không nộp thuế mà bằng
cách hối lộ các quan chức thuế tham nhũng để tránh bị phạt và trừng phạt. Không
nộp thuế là sai. Ngoài ra, chúng ta hối lộ, đó là một điều sai trái khác mà
chúng ta phạm phải.
As read in Psalm 116:12, we should always be looking
for ways and means to show our gratitude to the Lord. We know that God looks
into our hearts. Paying tithe is not to show others. It is to demonstrate our
gratitude to the Lord. Paying tax means we respect our government. It is our
duty and it is our responsibility.
Today, we celebrated Pentecost. It is the arrival of the
Holy Spirit into our lives. Jesus said in John 16:13 When the Spirit of
truth comes, He will guide you into all the truth… Let us pray to the Holy
Spirit to help us lead a truthful life. A truthful life means we do not cheat
God, nor the government, nor anyone.
Như được đọc trong Thi thiên 116:12, chúng ta phải luôn tìm
cách và phương tiện để bày tỏ lòng biết ơn đối với Chúa. Chúng ta biết rằng
Chúa nhìn vào tấm lòng của chúng ta. Đóng tiền thập phân không phải để cho người
khác thấy. Đó là để chứng tỏ lòng biết ơn của chúng ta đối với Chúa. Nộp thuế
có nghĩa là chúng tôi tôn trọng chính phủ. Đó là nhiệm vụ của chúng ta và đó là
trách nhiệm của chúng ta.
Hôm nay, chúng ta cử hành Lễ Ngũ Tuần. Đó là sự xuất hiện của
Chúa Thánh Thần trong cuộc sống của chúng ta. Chúa Giê-su nói trong Giăng 16:13
Khi Thần lẽ thật đến, Ngài sẽ dẫn các ngươi vào mọi lẽ thật… Chúng ta hãy cầu
xin Đức Thánh Linh giúp chúng ta sống một đời sống chân thật. Một cuộc sống
trung thực có nghĩa là chúng ta không lừa dối Chúa, không lừa dối chính phủ hay
bất kỳ ai.
God bless you.
Cầu Chúa ban phước cho tất cả các bạn. Amen.
Amen.
No comments:
Post a Comment