Sunday, March 26, 2023

Matthew 21: 12-17

 Bible Study Part - 123

Chúa Giê-su

Matthew 21: 12-17

Fr Saji K. Mathew


Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.

Anh chị em trong Đức Chúa Trời thân mến,

Vinh danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.

Anh chị em trong Chúa Kitô thân mến ,

Ma-thi-ơ chương 21 bắt đầu với việc Chúa Giê-su khải hoàn vào thành Giê-ru-sa-lem. Chúng ta đã đọc phần đầu tiên của sự kiện trong buổi học lần trước. Tối nay chúng ta cùng nghiên cứu về điều gì đã xảy ra sau khi Chúa Giê-su tiến vào thành Giê Ru Sa Lem. Chúng ta hãy cùng đọc Ma-thi-ơ 21:12-17.

Chúng ta đã đọc trong đoạn trước rằng dân chúng đang kêu khóc và hô vang Hô-sa-na. Tôi đã nói trong buổi học lần trước rằng ý nghĩa của từ này là “Xin Chúa hãy cứu tôi”. Hô-sa-na cũng là lời khen ngợi. Chúng ta ngợi khen Chúa vì Ngài là Đấng duy nhất có thể cứu chúng ta. Và, Ngài là Đấng duy nhất xứng đáng nhận được sự ngợi khen đó như chúng ta từng đọc trong Khải huyền 5:11-12 Đoạn, tôi nhìn xem, nghe bốn bên ngôi và các sinh vật cùng các trưởng lão, có tiếng của vô số thiên sứ; thiên sứ hàng muôn hàng ngàn, đồng thanh lên một tiếng lớn rằng: Chiên Con chịu giết đáng được quyền phép, giàu có, khôn ngoan, năng lực, tôn quý, vinh hiển và ngợi khen!

Đám đông đi theo Chúa Giêsu đã reo hò Hô-sa-na. Như tôi đã đề cập trong buổi học trước, đây là tiếng kêu tuyệt vọng của một thế hệ bất lực. Họ đang cầu nguyện nhưng lời cầu nguyện của họ lại không được lắng nghe. Họ đang thờ phượng nhưng lại vô ích. Họ dâng của lễ nhưng Đức Chúa Trời không bằng lòng nhận của lễ của họ. Chúng ta cũng gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của chính mình. Có thể có những lúc chúng ta cầu nguyện, thờ phượng, ăn chay, v.v. nhưng chúng ta vẫn không nhận được câu trả lời cho bất kỳ câu hỏi nào trong số này. Chúng ta cảm thấy như Chúa không hề lắng nghe lời cầu nguyện của chúng ta. Nếu bạn gặp phải tình huống như vậy, tốt nhất là bạn nên hướng vào sâu thẳm bên trong mình và tìm ra lý do. Chúng ta hãy đọc Ê-sai 1:12-17. Những câu này giải thích rõ ràng lý do tại sao những lời cầu nguyện bị từ chối. Khi trong lòng chúng ta có ác tâm, những con đường xấu xa chúng ta theo đuổi trong cuộc sống, hoặc những con đường tội lỗi, chúng ta đang làm bạn với ma quỷ. Che giấu tội lỗi đằng sau, mọi người cầu nguyện với Chúa và tìm kiếm phước lành. Nhưng, Đức Chúa Trời có thể nhìn thấy tấm lòng, và Ngài thẳng thừng từ chối những lời cầu nguyện như vậy. Vì vậy, thật dễ dàng để tìm ra lý do tại sao những lời cầu nguyện của chúng ta không được trả lời.

Vậy chúng ta nên sửa lại chính mình như thế nào? Chỉ cần ngừng cầu nguyện và trước tiên hãy tìm ra tất cả những tội lỗi mà chúng ta cần phải loại bỏ đi khỏi cuộc sống. Chúng ta đã học về điều này trong Ma-thi-ơ 5:23-24 Ấy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của  lễ nơi bàn thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình, thì hãy để của lễ trước bàn thờ, trở về giảng hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của lễ. Như Chúa Giê-su đã nói trong những câu này, chúng ta cần phải hòa giải bằng cách loại bỏ tất cả tội lỗi khỏi chúng ta. Nếu bạn đọc kỹ những lời cầu nguyện và thờ phượng của Chính thống giáo, bạn sẽ nhận ra rằng những lời cầu nguyện của chúng ta tràn đầy sự tìm kiếm lòng thương xót và sự tha thứ tội lỗi. Đó là để đảm bảo rằng những lời cầu nguyện của chúng ta được chấp nhận. Để bất kỳ lời cầu nguyện hay của lễ nào của chúng ta được chấp nhận, chúng ta cần được Chúa tha thứ những tội lỗi đã nhận. Khi bạn bắt đầu cầu nguyện, hoặc đọc Kinh thánh, trước tiên hãy xin Chúa tha tội cho bạn. Khi bạn dâng những món quà cho Chúa hoặc đóng thuế thập phân, hãy chắc chắn rằng bạn cầu xin sự tha thứ cho tội lỗi của mình để chúng có thể được chấp nhận.

Hãy kêu cầu Chúa để bạn được giải thoát khỏi tội lỗi giống như dân thành Giê-ru-sa-lem đã kêu lên khi họ nhìn thấy Chúa. Chúa luôn sẵn lòng giúp đỡ chúng ta khi chúng ta lâm vào cảnh tuyệt vọng. Chúng ta đọc điều này trong Thi thiên 34:15 Mắt Đức Giê-hô-va đoái xem người công-bình, Lỗ tai Ngài nghe tiếng kêu cầu của họ. Khi Chúa Giê-su nhìn thấy những người dân vô tội không có gì khác để chào đón Chúa Giêsu mà chỉ có quần áo của họ được sử dụng, Ngài động lòng thương xót họ. Người ta thậm chí không đủ tiền mua hoa để chào đón Chúa trên đường Ngài đến Giê-ru-sa-lem. Thay vào đó, họ chỉ chặt cành cây và rải trên đường để chào đón Chúa Giê-su. Cưỡi lừa, Chúa nhận thấy họ tuy nghèo nhưng có một tấm lòng thật trong sạch.

Được Chúa chú ý cho dù chúng ta ở đâu quan trọng hơn là được người khác chú ý. Chúng ta làm nhiều điều cho chính mình để được người khác chú ý. Những người mắc chứng ADHD (Rối loạn tăng động giảm chú ý) luôn tìm kiếm sự chú ý từ người khác. Để thu hút sự chú ý, những người như vậy nói to, chú ý nhiều đến cách ăn mặc và liên tục gây phiền hà cho người khác để họ được chú ý hoàn toàn. Trẻ bị ADHD sẽ nghịch ngợm để người khác chú ý đến chúng. Tôi sẽ nói ma quỷ cũng có vấn đề này. Chúng luôn muốn mọi người hoàn toàn chú ý đến chúng chứ không phải Chúa. Để đạt được mục tiêu này, chúng sẽ tiếp tục gây rắc rối cho chúng ta bằng cách này hay cách khác. Đôi khi chúng làm phiền thể xác chúng ta, và những lúc khác, chúng làm phiền tâm trí của chúng ta.

Giê-sa-bên là hoàng hậu của vị vua lười biếng của Judah, Ahab. Bà ta là một nữ hoàng rất quỷ quyệt. Bà đã giết những người vô tội và là một người tôn thờ thần tượng. Bà đã từng quyến rũ đàn ông bằng sự quyến rũ của mình. Ngay cả khi chồng bị giết, bà cũng không quan tâm mà ra sức quyến rũ kẻ đã giết chồng mình. Bà chỉ muốn nhận được sự chú ý từ người khác. Chúng ta hãy đọc 2 Các Vua 9:30-33 Khi Giê-hu đến Gít-rê-ên. Giê-sa-bên biết được điều đó, bèn trang điểm cho mắt mình, đầu tóc, và đứng trông nơi cửa sổ. Khi Giê-hu đi qua cửa thành, nàng nói rằng: Hỡi Xim-ri, kẻ giết chúa mình! Bình-an chăng? Giê-hu ngước mắt lên về hướng cửa sổ, nói rằng: Trên cao kia, ai thuộc về ta? Ai? Hai ba quan hoạn bèn ngó ra về hướng người. Người kêu chúng rằng: Vậy, hãy ném cô ta xuống đất! Chúng ném nàng xuống đất, và máu bắn lên tường và trên thân ngựa, rồi ngựa giày đạp lên thân thể nàng dưới chân.

Giê-sa-bên được đề cập trong cuốn sách cuối cùng của Kinh thánh, Khải huyền 2:20 Nhưng điều ta trách ngươi, ấy là ngươi còn dung cho Giê-sa-bên, người nữ ấy xưng mình là tiên tri, dạy dỗ và phỉnh phờ tôi tớ ta, đặng rủ chúng nó phạm tà dâm, và ăn đồ thờ cúng thần tượng. Câu này có nghĩa là, vẫn có những người giống như Giê-sa-bên. Họ luôn muốn được chú ý. Để thu hút sự chú ý, họ sẽ thu hút mọi người dưới sự kiểm soát của họ. Họ sẽ thực hiện tất cả các loại nghi lễ ma quỷ để giữ những người theo dõi họ.

Một ví dụ khác về việc tìm kiếm sự chú ý có thể được tìm thấy trong Ê-sai 3:16 Chúa phán: Đức Giê-hô-va lại phán rằng: Vì những con gái Si-ôn kiêu ngạo, ngóng cổ bước tới, liếc mắt trêu ngươi, vừa đi õng ẹo, vừa khua động tiếng dưới chân. Nếu bạn xem xét từng hành động này, bạn sẽ nhận thấy rằng mỗi hành động đó đều nhằm thu hút đàn ông về phía họ để gian dâm và ngoại tình. Đây là một chiến thuật tìm kiếm sự chú ý khác một cách ma quỷ. Vì vậy, chúng ta cần cẩn thận với đường lối của ma quỷ và tránh xa cạm bẫy của chúng.

Nhưng tại đền thờ Giê-ru-sa-lem, chúng ta thấy một nhóm người với gánh nặng là những khó khăn trong cuộc sống, và tan nát cõi lòng chỉ cầu nguyện Hô-sa-na, nghĩa là xin Chúa hãy cứu chúng con. Tôi đã nói khi bắt đầu lớp học này rằng chúng ta cần kêu cầu Chúa để cứu chúng ta thoát khỏi tội lỗi. Những người tội nghiệp đó đã đến đền thờ để được tha tội. Tuy nhiên, họ phải vật lộn để trang trải chi phí cho bất kỳ của lễ nào mà những người ở đền thờ đang tính. Bên trong ngôi đền đó là một hoạt động kinh doanh lớn. Chúa Giê-su cảm thấy thương hại trước hoàn cảnh khốn khổ của những người nghèo khổ không thể khiến của lễ của họ được công nhận để rồi tội lỗi được tha thứ. Do đó, Ngài quyết định hành động một cách bạo lực.

Chúa Giê-su bước vào trong đền thờ và bắt đầu lật đổ bàn ghế của những người đang buôn bán tiền bạc. Chúa đuổi ra khỏi đền thờ tất cả những người đang tham gia kinh doanh. Sau đó, Ngài tuyên bố, trích dẫn từ Ê-sai 56:7 Nhà ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện; và Giê-rê-mi 7:11 Ngài đã biến nó thành sào huyệt của bọn cướp. Từ hai câu này, rõ ràng là không có lời cầu nguyện đích thực nào diễn ra bên trong đền thờ. Thay vào đó, chính quyền đang bận cướp của người dân.

Trong câu 12 của đoạn văn tối nay nói rằng Chúa Giê-su đã lật đổ ghế của những người bán bồ câu. Theo thông lệ Cựu Ước, chim bồ câu được dâng làm của lễ chuộc tội. Chúng ta hãy đọc Lê-vi Ký 5:5-7. Như chúng ta đã đọc ở đây, những người nghèo có lựa chọn mang theo bồ câu vì họ không đủ khả năng mua một con cừu hoặc một con dê. Nhưng, tại đền thờ, ngay cả những con chim bồ câu cũng không thể mua được. Kết quả là những người nghèo đã rơi nước mắt vì họ không thể tha thứ cho tội lỗi của mình. Người mù và người què bất lực vì họ không có bất kỳ nguồn thu nhập nào. Họ chủ yếu sống dưới sự thương xót của người khác. Họ cũng không thể mua chim bồ câu. Trẻ em không có bất kỳ vai trò nào trong việc thờ phượng. Chúng cũng không được cho phép lại gần.

Thi thiên 100:2 Hầu việc Đức Giê-hô-va trong sự vui mừng, Hãy hát xướng trước mặt Ngài. Đây là sự thờ phượng chân thật của Đức Chúa Trời. Chúng ta vui mừng đến với Chúa vì chúng ta biết rằng Ngài có thể tha tội cho chúng ta. Chúng ta bước vào nhà thờ với trái tim tan nát, nhưng chúng ta ra khỏi nhà thờ trong niềm hân hoan. Chúng ta bước vào nhà thờ với mặc cảm vì tội lỗi của mình, nhưng chúng ta bước ra khỏi nhà thờ như một người tự do. Khi chúng ta nhận được tất cả những điều này, không gì có thể ngăn cản chúng ta ca hát ngợi khen Chúa. Thi Thiên 96:1 Hãy hát một bài ca mới cho Đức Giê-hô-va; Hỡi cả trái đất, hát xướng cho Đức Giê-hô-va. Hãy hát xướng cho Đức Giê-hô-va, và chúc tụng danh Ngài; Từng ngày hãy truyền đi xa sự cứu rỗi của Ngài. 

Chúng ta đọc trong phân đoạn tối nay rằng ngay sau khi Chúa Giê-su thanh tẩy đền thờ, những người mù và què đến với Ngài. Ngài đã chữa lành cho mọi người. Những đứa trẻ cũng đến với Chúa Giê-su. Bây giờ có một bầu không khí mới trong đền thờ. Đó là một bầu không khí bình an, niềm vui và hạnh phúc trong tâm hồn. Lần đầu tiên, mọi người trải qua một trải nghiệm khác. Không kinh doanh, và không nói chuyện về tiền bạc, đó chỉ là Chúa Giê-su và sự thờ phượng thần thánh. Ngay cả những đứa trẻ cũng ngợi khen Chúa. Đây là điều xảy ra khi Chúa Giê-su bước tới cuộc đời của chúng ta. Mọi thứ thay đổi trong một khoảnh khắc. Ma quỷ bị đuổi ra khỏi cuộc sống của chúng ta. Những suy nghĩ về lòng tham, tiền bạc và xác thịt bỗng biến mất. Thân thể chúng ta được biến đổi thành đền thờ của Đức Chúa Trời khi Chúa Giê-su bước vào. Khi điều đó xảy ra, bạn sẽ không thể ngừng thờ phượng Chúa. Bạn sẽ không thể ngừng đọc Kinh thánh. Bạn sẽ không bao giờ cảm thấy buồn chán hay mệt mỏi khi tuân theo Mùa Chay. Bạn sẽ muốn ở lại với Chúa Giê-su mãi mãi. Đó là khi bạn trở thành cô dâu đích thực của Chúa Giêsu. Tôi lấy ví dụ về cô dâu vì cô dâu luôn muốn ở bên chàng rể.

Hãy để chúng ta trở thành nàng dâu của Chúa Giêsu. Nhà thờ là nàng dâu của Ngài. Chàng rể quan tâm đến cô dâu của mình. Chúa Giê-su quan tâm đến tất cả chúng ta. Ngài giải cứu chúng ta khỏi tội lỗi, và chúng ta hát ngợi khen Ngài. Để đạt được tất cả những điều này, thân thể chúng ta là đền thờ của Chúa phải trong sạch, không có tội lỗi hay những tư tưởng tội lỗi.

Chúng ta sẽ sớm được nhìn thấy chàng rể của mình trên thập tự giá. Chúng ta hãy sẵn sàng để sớm gặp Ngài.

Chúa phù hộ bạn. Amen.



Sunday, March 19, 2023

Ma-thi-ơ Chương 21: 1-11.

Bible Study Part - 12

Chúa Giê-su

Matthew 21: 1-11

Fr Saji K. Mathew


         

Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.

Anh chị em trong Đức Chúa Trời thân mến,


Tối nay, chúng ta sẽ cùng đọc về Ma-thi-ơ Chương 21. Chúng ta hãy cùng đọc Câu 1-11.

Trước đó, chúng ta đã đọc về một trong những sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử của Cơ đốc giáo. Đó là cuộc khải hoàn của Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem.


Và như vậy, chúng ta đã được đọc về ý nghĩa của Giê-ru-sa-lem. Chúng ta cũng thấy người ta gắn bó tình cảm với Giê-ru-sa-lem như thế nào và đặc biệt là ngôi đền thờ ở nơi đây. Và chúng ta cũng đã đọc về nạn tham nhũng tràn lan trong ngôi đền này. Đây chính là nơi Chúa Giê-su đang bước tới.


Trong buổi tối hôm nay, chúng ta sẽ xem xét bản chất của việc Chúa Giê-su bước vào thành Giê-ru-sa-lem và ý nghĩa lịch sử của nó. Trong phần đầu tiên của đoạn Kinh thánh tối nay, chúng ta đọc được rằng Chúa Giê-su sai hai môn đồ đến một ngôi làng gần đó để mang theo một con lừa và con lừa con của nó. Đoạn văn nói rằng điều này đã ứng nghiệm với lời tiên tri. Chúng ta có thể tìm thấy lời tiên tri này trong Thi thiên Chương 74 Xa-cha-ri Chương 9. Hiểu được lời tiên tri này là bước đầu tiên để hiểu ý nghĩa của việc Chúa Giê-su vào thành Giê-ru-sa-lem.


Trước tiên chúng ta hãy cùng đọc Thi thiên Chương 74: 12. Dẫu vậy, Đức Chúa Trời là Vua tôi từ xưa, vẫn đương làm sự cứu rỗi trên khắp mọi nơi. Trước khi đi vào tìm hiểu câu này, chúng ta cần biết tại sao câu này được nói bởi A-sáp, tác giả của Thi thiên. Nếu bạn đọc từ đầu bài Thi thiên này, bạn sẽ có thể biết rằng đó là một lời cầu nguyện với Chúa. Và hàm ý của lời cầu nguyện này là sự hủy diệt của Núi Si-ôn, nơi có đền thờ Giê-ru-sa-lem. A-sáp cầu nguyện rằng Chúa ơi, xin Ngài đừng im lặng; các con đang đau khổ dưới tay kẻ thù. Núi Si-ôn và đền thờ đã bị chúng chiếm đóng. Chúng đã mạo phạm thánh địa của Ngài bằng cách phá hủy nơi ấy. Chúng cũng đã giết các nhà tiên tri của Y-sơ-ra-ên. Nó giống như tình hình chiến tranh Việt Nam khi người Mỹ phá hủy hầu hết mọi thứ trong nước và giết chết hàng trăm, hàng nghìn người dân vô tội.


Thi Thiên Chương 74 là lời cầu xin Chúa cứu giúp đền thờ và người dân sự khỏi sự diệt vọng. Trong trường hợp của bài Thi thiên này, những gì chúng ta thấy là một cuộc tấn công của kẻ thù của Y-sơ-ra-ên. Ở thời của Chúa Giêsu, không có cuộc tấn công vật lý nào hướng tới đền thờ. Thậm chí tệ hơn đó là cuộc tấn công về mặt tâm linh. Thi thiên Chương 74 nói về việc những kẻ cai trị ngoại quốc tấn công và phá hủy Giê-ru-sa-lem. Do đó tôi đã so sánh nó với việc người Mỹ tấn công Việt Nam. Nhưng sau cuộc tấn công này là một cuộc công phá thậm chí còn mạnh hơn, đó là cuộc tấn công về mặt tinh thần. Với cuộc tấn công tinh thần này, tôi đang nói tới cuộc tấn công ma quỷ. Nói khác đi, cuộc tấn công đầu tiên là tấn công về mặt thể xác và thứ hai là tấn công về tinh thần. Và giờ bạn có thể đoán được cách nào là khó hơn cả.


Một cuộc tấn công của ma quỷ tới cơ thể có nghĩa là mọi loại bệnh tật và bất kỳ khó khăn nào mà cơ thể chúng ta gặp phải. Chúng ta mang thân xác của tội lỗi bởi tội lỗi của A-đam và E-va. Điều đó có nghĩa là cơ thể chúng ta khá yếu đuối. Chúa Giê-su đã nói điều này trong Ma-thi-ơ Chương 26:41 Hãy thức canh và cầu nguyện, nếu không các ngươi sa vào chước cám dỗ; tâm thần thì muốn lắm, mà xác thịt thì yếu đuối. Vì xác thịt hay thể xác của chúng ta yếu ớt nên chúng ta cảm thấy buồn ngủ nhất là khi đọc Kinh Thánh hoặc cầu nguyện. Sự yếu đuối của cơ thể khiến chúng ta phớt lờ cả việc tuân theo các quy tắc của Mùa Chay. Ngay cả khi bạn đang làm theo Mùa Chay, nếu bạn bắt gặp người khác ăn một món gà ngon, bạn sẽ quên đi Mùa Chay và cùng họ thưởng thức món gà ấy. Hoặc chúng ta có thể rơi vào cạm bẫy của những tội lỗi khác.


Ma quỷ biết điều này và vì thế nó tấn công vào thể xác để làm cho chúng ta cảm thấy mệt mỏi, lười biếng, hoặc bị cám dỗ vào con đường tội lỗi, v.v. Khi rơi vào những cạm bẫy này, ma quỷ có cơ hội tiến vào bên trong và lập tức nhắm tới trạng thái tinh thần của chúng ta. Đây là lúc rắc rối thực sự sẽ xảy ra trong cuộc sống. Và đây chính xác là những gì đã xảy ra với những người dân của Chúa. Như chúng ta đã thảo luận trước đó, vào thời Chúa Giê-su, đền thờ đã hoàn toàn trở nên nhũng nhiễu. Những người thờ phụng đều đã không còn nữa. Thay vì thờ phụng, việc kinh doanh mới là thứ đang diễn ra trong đền thờ. Giờ đây, linh hồn của tất thảy mọi người đều đã bị ma quỷ trói buộc.


Đến thời của Chúa Giê-su, con người ta trở nên vô vọng. Họ không biết phải làm gì hay đi tới đâu để được cứu rỗi. Đây là lúc Chúa Giê-su đến với thế gian. Điều  này được nói trong Thi thiên Chương 74:12 Đức Chúa Trời là Vua của tôi, Ngài sẽ cứu rỗi tôi. Và Đức Chúa Trời và Vua ấy là Chúa Giê-su, Đấng sẽ cứu thế giới khỏi sự hủy diệt tâm linh. Bây giờ chúng ta hãy quay trở lại đoạn văn tối nay. Chúa Giê-su yêu cầu các môn đệ của Ngài lấy một con lừa cho Ngài. Một thứ gì đó khá kỳ lạ. Các vị vua thường cưỡi ngựa và đi trên xe ngựa. Thế nhưng, Đức Chúa Trời Vua lại đang đi bộ. Còn khi nói đến việc cưỡi ngựa, thay vì cưỡi ngựa, người ta thấy Ngài cưỡi lừa.


Đây là một sự ứng nghiệm khác của lời tiên tri mà chúng ta đọc trong Xa-cha-ri Chương 9:9 Hỡi con gái Si-ôn, hãy mừng rỡ cả thể! Hỡi con gái Giê-ru-sa-lem, hãy trổi tiếng reo vui! Nầy, Vua ngươi đến cùng ngươi, Ngài là công bình và ban sự cứu rỗi, nhu mì và cưỡi lừa, tức là con của lừa cái. Điều này đã được tiên tri bởi Xa-cha-ri 500 năm trước khi Chúa Giê-su đến thế gian. Đức Thánh Linh thông tỏ cho Xa-cha-ri biết rằng Vua sắp đến và Ngài sẽ cưỡi lừa để đi đến Giê-ru-sa-lem và cứu dân chúng khỏi sự ràng buộc tâm linh. Như chúng ta đọc trong câu trích dẫn ở trên, nhà vua là một người khiêm nhường. Do đó, Ngài đang cưỡi trên một con lừa. Ngài vẫn sẽ thắng. Câu thơ nói rằng, Ngài sẽ khải hoàn và đắc thắng.


Bài học mà chúng ta học được từ điều này là bạn không cần tới sức mạnh thể chất và sự hùng mạnh để chiến thắng được ma quỷ. Thay vào đó bạn cần phải khiêm tốn. Đó là bởi vì chúng ta không chiến đấu trong một cuộc chiến thể chất. Chúng ta đang chiến đấu trong một cuộc chiến tâm linh. Đó là cuộc chiến giữa hai linh hồn, linh hồn của chúng ta và linh hồn ma quỷ. Điều đó có nghĩa là chúng ta không thể nhìn thấy kẻ thù bằng con mắt thể xác của mình. Nếu chúng ta có thể nhìn thấy ma quỷ, chúng ta có thể tóm lấy hắn và giết hắn. Nhưng chúng ta không thể nhìn thấy hắn ta. Chúng ta cũng không thể nhìn thấy linh hồn của mình. Nếu chúng ta có thể nhìn thấy linh hồn của mình, chúng ta có thể ngăn chặn nó khỏi ma quỷ và bảo vệ linh hồn ấy. Chúng ta cũng không thể làm điều đó. Nó có nghĩa là chúng ta đang ở trong một tình huống bất lực. Có nghĩa là chúng ta đang ở trong tình thế không thể tự mình chiến đấu mà cần có người giúp đỡ. Và chỉ người đó mới có thể giúp được chúng ta, những người đã từng ở trong hoàn cảnh tương tự và đã thắng trận. Và không ai khác đã từng thắng trong trận chiến chống lại ma quỷ ngoại trừ Chúa Giê-su. Vì vậy, chúng ta cần sự giúp đỡ và hỗ trợ của Ngài để chiến đấu với ma quỷ. Do đó, Thi Thiên Chương 46:1 nói rằng Đức Chúa Trời là nơi nương náu và mang lại sức lực của chúng ta, một sự giúp đỡ trong cơn gian truân.


Điều chúng ta học được từ Chúa Giê-su là cách vượt qua hoàn cảnh khó khăn hoặc dường như không thể đánh bại. Như tôi đã nói, phẩm chất quan trọng nhất mà chúng ta cần có là sự khiêm tốn. Chúa Giê-su đã và đang là Đức Chúa Trời. Ngài xua đuổi quỷ dữ ra khỏi cơ thể mỗi người chỉ bằng cách ra lệnh cho chúng ra khỏi mà thôi. Chúng ta đọc thấy ma quỷ sợ hãi và thậm chí cầu xin Chúa Giê-su đừng tiêu diệt chúng hoàn toàn. Điều này cho thấy rằng Chúa Giê-su thật mạnh mẽ. Khi bạn có nhiều quyền lực, bạn sẽ làm gì? Điều gì đảm bảo rằng bạn sẽ không lạm dụng quyền lực của mình? Chúng ta biết về những người nắm quyền và cách họ sử dụng quyền lực. Nó đã không được sử dụng hợp lý mà trái lại, quyền lực đã bị lạm dụng. Sử dụng sai trái và lạm dụng quyền lực thực sự là hành động của quỷ dữ. Lạm dụng quyền lực có thể áp bức những người vô tội. Nhưng bằng cách lạm dụng quyền lực, người ta không thể đánh lại ma quỷ vì ma quỷ không hề chiến đấu với nhau. Chúng ta đã nghiên cứu về điều này trong Ma-thi-ơ Chương 12:26 Nếu quỷ Sa-tan trừ quỷ Sa-tan, ấy là tự nó chia-xé nhau; thì nước nó làm sao còn được?


Chúa Giê-su dạy chúng ta về sự quản lý của Cơ đốc giáo. 1 Phi-e-rơ Chương 4:10 Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ ơn của Đức Chúa Trời. Và vì vậy, chúng ta là những người quản lý trung thành của Chúa và chúng ta phục vụ con cái của Chúa với bất cứ điều gì Chúa ban cho chúng ta. Một người phục vụ trong nhà hàng mang thức ăn từ nhà bếp đến cho khách hàng. Cũng vậy, chúng ta mang tình yêu và ân sủng của Chúa, từ Chúa đến với con cái của Ngài. Hãy tưởng tượng rằng bạn bước vào một nhà hàng và nhận thấy rằng người phục vụ rất kiêu ngạo, nói năng thô lỗ và cư xử bất lịch sự với bạn. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Tất nhiên bạn sẽ rời khỏi nhà hàng ngay lập tức và tìm tới một nơi tốt hơn để ăn.


Là người quản lý của Đức Chúa Trời, chúng ta cần phải khiêm nhường. Hê-bơ-rơ Chương 13:2 Chớ quên tỏ lòng hiếu khách; có khi kẻ làm điều đó đã tiếp đãi thiên sứ mà không biết. Bạn tốt đến mức nào trong việc đối xử với người lạ bằng tình yêu thương? Câu này nói về Áp-ra-ham và Sa-ra, những người lần lượt ở độ tuổi 100 và 90, khi có ba người đàn ông đến thăm họ. Cặp vợ chồng không có con. Những người đàn ông này thực sự là những thiên thần đang cải trang. Áp-ra-ham đối xử rất tôn trọng và chuẩn bị thức ăn ngon nhất cho họ. Khi những người đàn ông này rời đi, họ chúc phúc cho Áp-ra-ham và nói rằng vào năm tới, ông sẽ được ban phước với một đứa trẻ.


Áp-ra-ham được ban phước lành vì ông khiêm nhường. Chúa Giê-su đã đánh bại Sa-tan bằng sự khiêm nhường của Ngài. Ngài không cần một con ngựa để cưỡi đến ngôi đền và đuổi quỷ ra khỏi đó. Trong Thi Thiên Chương 20:7 Kẻ nầy nhờ cậy xe cộ, kẻ khác nhờ cậy ngựa, Nhưng chúng tôi nhờ cậy danh Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời chúng tôi. Cũng khi đọc Thi Thiên 33:17 Nhờ ngựa cho được cứu, ấy là vô ích, Nó chẳng bởi sức mạnh lớn của nó mà giải cứu được ai. Như những câu này gợi ý, chúng ta không thể tin tưởng vào sức mạnh của chính mình để đánh bại ma quỷ. Chúng ta cần sự giúp đỡ của Chúa. Ngài không phụ thuộc vào một con ngựa. Thay vào đó, ngài đã sử dụng một con lừa, và thậm chí không phải là một con lừa trưởng thành và mạnh mẽ, mà là một con lừa con thậm chí còn không đủ khỏe.


Hãy tưởng tượng rằng một người cha hoặc người mẹ nhờ đứa con trai 5 hoặc 6 tuổi của họ cõng mình. Người bố hoặc mẹ cao 5 thước và cậu bé chỉ cao vỏn vẹn 2 thước hoặc 3 thước. Hơn nữa, trọng lượng của họ là 70 hoặc 50 kg và đứa con trai chỉ nặng có 10 kg. Liệu đứa trẻ có thể cõng cha hoặc mẹ trên lưng và đi bộ không? Không đời nào. Nhưng đồng thời người bố hoặc mẹ này cũng không muốn làm đứa trẻ thất vọng. Họ sẽ làm gì? Họ sẽ giả vờ rằng cậu bé thật mạnh mẽ và đang địu bằng cách giữ chặt cậu bé nhưng hai chân sẽ đặt trên mặt đất và bố hoặc mẹ sẽ đỡ cậu và bước đi. Và sau khi hoàn thành, người bố hoặc mẹ ấy sẽ khen cậu bé rằng ồ ồ con trai của mẹ, con thật khỏe. Khi đó cậu bé ấy sẽ rất hạnh phúc. Ở đây, cha hoặc mẹ nên trở nên khiêm tốn và khiến con trai họ cảm thấy tự hào.


Chúa Giê-su cưỡi lừa con giúp chúng ta học về sự khiêm tốn để thu phục người khác. Chỉ có sự khiêm tốn mới có thể giúp đánh bại ma quỷ. Một người quản lý cần phải khiêm tốn trong một nhà hàng để thu hút được nhiều khách hàng hơn. Cha mẹ trở nên khiêm tốn để làm cho con cái của họ cảm thấy tự hào và mạnh mẽ. Sự khiêm nhường là vũ khí tốt nhất có thể giúp chúng ta đánh bại Satan. Ê-phê-sô 6:10 Vả lại, hãy đặt niềm tin trong Chúa, nhờ sức toàn năng của Ngài. Chúng ta không có bất kỳ sức mạnh nào để đánh bại ma quỷ. Nhưng, chúng ta có sức mạnh từ thập giá của Chúa Giê-su. Vì lẽ đó, trong Mùa Chay này, chúng ta đi đến thập giá để nhận được sức mạnh từ thập giá. Chúng ta hãy khiêm tốn và cùng nhau bước tới thập giá.


Chúa phù hộ bạn. Amen.


Sunday, March 12, 2023

Ma-thi-ơ 20:29-34

 Bible Study Part - 121

Chua Giesu

Matthew 20: 29-34

Fr Saji K. Mathew

         

Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.

Anh chị em trong Đức Chúa Trời thân mến,


Trong lớp học lần trước, chúng ta đã học về cách những tư tưởng ma quỷ xui khiến chúng ta cầu xin từ Chúa những điều sai trái.

Tối nay, chúng ta học về phần cuối của Ma-thi-ơ 20. Chúng ta hãy đọc các câu 29-34.


Trước hết, chúng ta cần biết một chút về lịch sử của Giê-ri-cô. Đây là thành phố có người sống lâu đời nhất trên thế giới. Nơi đây là thành phố đầu tiên mà dân Y-sơ-ra-ên chiếm được trong Lễ Vượt Qua từ Ai Cập đến Ca-na-an như bạn có thể đọc được trong Giô-suê ở Chương 6. Đây là một thành phố rất đẹp và được mệnh danh là ốc đảo giữa sa mạc. Vua Hê-rốt có cung điện mùa đông ở Giê-ri-cô. Thành phố nằm ở phía đông bắc của Jerusalem và cách khoảng 15 dặm. Con đường giữa Giê-ru-sa-lem và Giê-ri-cô được sử dụng bởi các thương nhân, quân nhân và những người khách hành hương. Tuy nhiên, đây cũng là tuyến đường đầy nguy hiểm và rất thuận lợi cho bọn cướp giật và móc túi lộng hành. Không hề có thức ăn hay nước uống trên tuyến đường này. Chúng ta đọc về truyện ngụ ngôn của người Sa-ma-ri thiện lành trong Lu-ca 10:30 Chúa Giê-su đáp, một người đi từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-cô, và rơi vào tay bọn cướp, chúng lột quần áo, đánh đập rồi bỏ đi, để người ấy sống dở chết dở. Từ câu này, chúng ta có thể đoán được mức độ nguy hiểm của con đường ấy.


Vì đây là tuyến đường thường xuyên có những du khách qua lại giữa Giê-ru-sa-lem và Giê-ri-cô, nên những người ăn xin thấy lối vào thành phố là một nơi thuận tiện để ngồi ăn xin. Đây là điều được đề cập đến trong đoạn văn tối nay. Chúa Giê-su và các môn đồ vừa rời Giê-ri-cô và gần lối vào thấy hai người ăn xin đang ngồi ở đó. Có rất nhiều người ăn xin ngồi ở nơi đây nhưng chỉ có hai người được cho là đã được chữa lành. Chúng ta cần xem xét lý do. Không phải là Thiên Chúa chỉ yêu một số người chứ không phải tất cả. Tất cả loài người đều là con của Chúa. Và Thiên Chúa yêu thương tất thảy mọi người. Tuy nhiên, từng người trong số họ lại không được ban phước giống như nhau.

Nếu bạn bắt gặp một người ăn xin, bạn sẽ biết họ xin gì. Một người ăn xin thường chỉ xin tiền. Nhưng hãy nhìn hai người ăn xin này. Không như những người ăn xin khác ngồi đó, họ không xin Chúa Giê-su cho tiền. Họ kêu lên rằng: Lạy Chúa, người Con của Vua Đa-vít, xin hãy thương xót chúng tôi! Đây là một bài học lớn cho chúng ta. Chính xác thì chúng ta cầu xin điều gì trong lời cầu nguyện của mình? Thông thường, hoặc luôn luôn, mọi người luôn mong muốn có nhiều tiền hơn và đưa ra những lời thỉnh cầu trần tục. Thay vào đó, như những người ăn xin này đã làm, chúng ta nên cầu xin ân phước và lòng thương xót của Ngài. Và trong mùa chay này, chúng ta hãy nên cầu xin sự tha thứ cho tội lỗi mà ta đã gây ra. Trong Mùa Chay Lớn, chúng ta quỳ xuống và phủ phục. Mỗi khi chúng ta phủ phục, chúng ta chạm và hôn lên bàn chân của Chúa Giêsu. Lúc đó, chúng ta cầu nguyện, Ôi Chúa Giê-su, xin Ngài hãy tha thứ cho con. Lạy Chúa Giê-su, Người Con của Vua Đavít, xin hãy thương xót chúng con! là lời cầu nguyện luôn thường trực trên môi của một tín hữu Chính thống giáo. Các tu sĩ Chính thống sử dụng lời cầu nguyện này nhiều nhất trong các tu viện của họ. Đó là một lời cầu nguyện mãi nên ở đó chừng nào chúng ta còn thở. Nếu bạn không còn thở nữa, bạn sẽ không cần phải sử dụng lời cầu nguyện này. Điều này diễn ra qua hai bước. Khi chúng ta hít vào, chúng ta nói hỡi Chúa Giê-su, Người Con của Vua Đavít. Khi chúng ta thở ra, chúng ta nói Xin Ngài thương xót chúng tôi. Đây là cách một đứa trẻ Chính thống của Chúa dành thời gian với Ngài.


Ở những dòng tiếp theo là câu thứ 31 nói rằng một đám đông nghiêm khắc đã ra lệnh cho họ im lặng, nhưng họ càng la hét to hơn: "Lạy Chúa, Con của Vua Đa-vít, xin hãy thương xót chúng tôi". Chúng ta đã đọc trước đó rằng có một đám đông đi theo Ngài. Mọi người thường nghĩ rằng nếu có một đám đông lớn thì đó hẳn là một điều gì đó rất quan trọng. Nếu một người nổi tiếng đến Hà Nội hoặc thành phố Hồ Chí Minh, tất thảy người dân Việt Nam sẽ ở đó chỉ để nhìn thoáng qua họ. Mọi người sẽ đợi bên ngoài khách sạn nơi người nổi tiếng ở và theo dõi bất cứ nơi nào người đó đi. Nhưng, tại sao mọi người lại đi theo người nổi tiếng dù ở bất cứ đâu? Đó có phải là bởi tình yêu không? Hoàn toàn không phải. Chỉ là vì người đó nổi tiếng vì lý do này hay lý do khác mà thôi.


Trường hợp của Chúa Giêsu cũng vậy. Mọi người theo Ngài chỉ bởi Ngài trở nên nổi tiếng qua việc thực hiện những phép lạ. Người ta thấy Chúa Giê-su biến nước thành rượu. Người ta thấy bệnh nhân phong được lành khỏi. Người ta thấy quỷ dữ bị đuổi đi. Người ta thấy ngay cả những người chết được sống lại và sống lại. Họ đi theo Chúa Giê-su để xem Ngài làm phép lạ. 99,99 phần trăm những người này đã không đi theo Chúa Giê-su với mong muốn được tha thứ. Ngay cả trong trường hợp khi Chúa Giê-su trực tiếp nói rằng tội lỗi của bạn đã được tha cho người bại liệt, họ đã chất vấn Ngài. Chúng ta hãy đọc Mác 2:5-7 Khi Chúa Jêsus thấy đức tin ở họ, bèn phán cùng kẻ bại rằng: Hỡi con ta, tội lỗi của con đã được tha thứ. Có mấy thầy thông giáo ngồi đó, họ thầm nghĩ rằng: Sao người này lại nói như vậy? Người nói phạm thượng đó! Ngoài một mình Đức Chúa Trời, còn có ai có thể tha tội cho người khác được chăng? 


Không ai muốn tin rằng Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời. Đám đông theo Ngài không tin rằng Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời. Họ chỉ đi theo một người làm phép lạ hoặc một nhà ảo thuật mà thôi. Họ có thể nghĩ rằng Chúa Giê-su có thể làm nhiều phép lạ. Vì vậy, một ngày nào đó chúng ta nên xin Ngài làm một phép lạ và mang đến một túi tiền đầy ắp, nhưng họ đã thất vọng khi Chúa Giê-su nói trong Lu-ca 12:15 Và Ngài phán với họ, hãy cẩn trọng! Hãy đề phòng mọi loại tham lam; vì cuộc sống của mỗi người không hề phụ thuộc vào sự dư thừa của cải. Mọi người thường có niềm tin sai lầm rằng nếu họ có nhiều tiền thì họ có thể sống hạnh phúc. Không bao giờ. Bởi vì, lòng tham là thứ mà ma quỷ mang đến cuộc sống của mỗi người. Điều đó có nghĩa là, cùng với lòng tham ấy, ma quỷ cũng sẽ hiện diện bên trong một người tham lam. Và, bạn có nghĩ rằng bạn có thể có một cuộc sống hạnh phúc nếu có một con quỷ duy nhất hiện diện bên trong mình hay không? Không bao giờ, bởi vì con quỷ bên trong sẽ tiếp tục gây rắc rối cho bạn bằng cách này hay cách khác. Ví dụ, nó có thể nói rằng, này, bạn có nhiều tiền, tại sao bạn không tham gia các bữa tiệc và tận hưởng? Tại sao bạn không đánh bạc? Tương tự như vậy, sẽ có hàng trăm lời gợi ý của ma quỷ. Đây là lý do mà Thánh Phao-lô đã nói trong I Ti-mô-thê 6:10 Bởi sự tham tiền-bạc là cội-rễ mọi điều ác, có kẻ vì đeo-đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều điều đau-đớn.


Trở lại chủ đề của chúng ta, những người theo Chúa Giê-su đã cố gắng ngăn cản những người ăn xin cầu nguyện với Chúa Giê-su. Nếu họ là những môn đồ chân chính của Chúa Giê-su thì thay vào đó họ sẽ nói với Chúa Giê-su rằng, thưa Ngài, có một vài người ăn xin đang tuyệt vọng kiếm tìm lòng thương xót của Ngài. Ngài có thể vui lòng giúp đỡ họ được không? Đây là một thái độ cầu thay. Nếu bạn là những người con thực sự của Chúa, bạn sẽ không bao giờ ngừng cầu xin thay cho người khác. Đặc biệt trong Mùa Chay này, chúng ta hãy làm từ thiện thật nhiều. Chúng ta tiết kiệm tiền từ việc ăn cá, thịt, trứng, v.v. Chúng ta làm gì với số tiền đó? Số tiền đó thuộc về Chúa. Nó có nghĩa là chúng ta sử dụng số tiền đó để giúp đỡ những người túng thiếu và cứu rỗi linh hồn của họ. Ê-sai 58:10 Nếu ngươi mở lòng cho kẻ đói, và khiến no những kẻ khốn khổ, thì sự sáng ngời sẽ hiện diện trong tối tăm, và sự tăm tối sẽ như ban trưa.


Qua mỗi Mùa Chay, chúng ta cố gắng xua tan mọi bóng tối khỏi cuộc đời mình. Bóng tối trong Kinh thánh biểu thị ma quỷ. Ánh sáng trong Kinh thánh tượng trưng cho Đức Chúa Trời. Giăng 8:12 Ta là sự sáng của thế-gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối-tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống. Khi chúng ta đi đến thập giá của Chúa Giêsu qua mùa Chay lớn, chúng ta ngày càng sáng hơn với ánh sáng của Chúa Giêsu. Nhưng, liệu chúng ta có thực sự tỏa sáng trong bóng tối? Tỏa sáng trong bóng tối có nghĩa là trở nên khác biệt so với những người khác, đặc biệt là với những người sống theo lối sống của ma quỷ. Nó có thể là trong gia đình của riêng bạn. Nó có thể là trong vòng kết nối bạn bè của bạn. Nó có thể ở nơi làm việc của bạn. Bạn không cần phải là một bóng đèn 1000 watt. Nhưng bạn có thể ít nhất là một ngọn nến mà? Nếu chúng ta có thể thay đổi đời sống của mình để nên như một ngọn nến soi sáng cho người khác, đó là điều Chúa sẽ yêu thích nhất. Vì thế, chúng ta hãy cố gắng làm cho đời mình trở nên giống như một ngọn nến nhỏ thắp sáng cho nhân loại.


Hãy tưởng tượng rằng bạn giống như một ngọn nến đang cháy nhưng tất cả những người khác như các thành viên trong gia đình và bạn bè của bạn đều ở trong bóng tối. Sống trong bóng tối, họ chỉ biết một lối sống ma quỷ. Bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ thổi tắt ngọn nến của mình và tham gia cùng họ để họ được hạnh phúc. Sau đó, bạn viện lý do, ồ, tôi không muốn làm phiền lòng người thân trong gia đình hoặc tôi không muốn bạn bè của mình cảm thấy tồi tệ. Vì vậy, tôi đã tham gia cùng họ trong các hoạt động quỷ dữ. Ga-la-ti 1:10 Phải chăng bây giờ tôi đang tìm kiếm sự chấp nhận của loài người hay sự chấp thuận của Đức Chúa Trời? Hay tôi chỉ đang cố gắng chiều lòng mọi người mà thôi? Nếu tôi còn làm đẹp lòng người, tôi chẳng phải là đầy tớ của Đấng. Vì vậy, nếu bạn đã quyết định theo Chúa Giê-su, hãy thử mọi cách có thể để làm hài lòng Chúa Giê-su chứ không phải ma quỷ. Chúng ta đừng như đám đông ngăn cản người khác đến với Chúa Giê-su. Thay vào đó, bằng cách nhìn thấy cách chúng ta sống, mọi người nên đến với Chúa.


Chúa Giê-su đã nghe lời cầu nguyện của những người hành khất. Ngài dừng lại và quay sang họ. Chúa Giêsu hỏi, bạn muốn gì? Câu hỏi này từ Chúa rất quan trọng. Hãy tưởng tượng rằng Chúa Giê-su hiện ra với bạn tối nay và yêu cầu rằng, hãy cầu xin bất cứ điều gì ngươi muốn, ta sẽ mang nó tới cho ngươi. Bạn sẽ cầu xin điều gì? Ai đó có thể nói, hãy làm cho tôi trở nên siêu giàu có. Người khác có thể nói, có một kẻ đang làm phiền tôi rất nhiều - xin hãy tiêu diệt kẻ đó. Còn bạn sẽ xin điều gì? Chúng ta hãy xem xét một vài ví dụ: 1 Các Vua 3: 5 Tại Ga-ba-ôn, lúc ban đêm, Đức Giê-hô-va hiện đến cùng Sa-lô-môn trong cơn chiêm-bao, và phán với người rằng: Hãy xin điều gì ngươi muốn ta ban cho ngươi. Câu trả lời của Sa-lô-môn có thể được tìm thấy trong câu 9. Vậy, xin ban cho kẻ tôi-tớ Chúa tấm lòng khôn sáng, để đoán xét dân sự Ngài và phân-biệt điều lành điều dữ; vì ai có thể đoán-xét dân rất lớn nầy của Chúa. Ở đây chúng ta thấy, Sô-lô-môn không cầu xin giàu sang phú quý. Ông cầu xin sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.


Ở ví dụ thứ hai, chúng ta đã đọc trong Ma-thi-ơ 14. Chúng ta hãy đọc các câu 6-8. Vừa đến ngày ăn mừng sinh nhật vua Hê-rốt, con gái của Hê-rô-đia nhảy múa ở giữa người dự đám, vua lấy làm thích lắm, đến nỗi lấy lời thề mà hứa cho con gái ấy bất cứ điều gì nàng muốn xin. Vậy là, nàng bị mẹ xúi giục, bèn tâu rằng: Xin lấy cái đầu Giăng Báp-tít để trên mâm mà cho tôi đây. Cách yêu cầu này thật đầy sự ma quỷ làm sao. Một người mẹ quỷ dữ, một người cha dượng quỷ dữ và một nhóm bạn quỷ dữ. Tất cả những con quỷ này âm mưu giết chết một vị thánh.


Chúng ta có một ví dụ tốt và một ví dụ xấu ở đây. Những người ăn xin có thể xin Chúa Giê-su làm cho họ giàu có. Nhưng họ đã không làm như vậy. Thay vào đó, họ hỏi Chúa là làm sao để soi sáng đôi mắt của họ. Chúng ta đã học trong Ma-thi-ơ 6:22 Con mắt là chiếc đèn của thân thể. Nếu mắt ngươi sáng rọi thì cả thân thể ngươi sẽ được sáng láng. Đây là lý do tại sao Chúa Giê-su chạnh lòng thương khi những người hành khất xin được sáng mắt. Nói cách khác, những người hành khất muốn biến cuộc đời mình thành ngọn nến để có thể soi sáng cho người khác. Chúa Giê-su rờ mắt họ, tức thì họ thấy được và đi theo Ngài.


Chúng ta hãy giống như những người hành khất này và xin Chúa Giê-su đem lại ánh sáng cho cuộc đời chúng ta.


Chúa phù hộ bạn, Amen.


Sunday, March 5, 2023

Ma-thi-ơ 20:20-28

 Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.

Anh chị em trong Đức Chúa Trời thân mến,


Trong buổi học cuối cùng, chúng ta đã cùng học về việc Chúa Giê-su báo trước về cái chết và sự phục sinh của Ngài. Tối nay, chúng ta sẽ học Ma-thi-ơ 20:20-28.


Chúng ta đã đọc trong phần đầu của đoạn này nói về ma quỷ trong gia đình hai môn đệ Gia-cô-bê và Giô-an. Mẹ của họ đã đưa ra một yêu cầu kỳ lạ với Chúa Giê-su. Bà ấy nói với Ngài, xin hãy tuyên bố rằng các con trai của tôi sẽ ngồi bên phải và bên trái của Ngài, ở nơi Vương quốc của Ngài.


Những gì chúng ta thấy ở người mẹ này là những điều quen thuộc với người châu Á, trong bối cảnh xã hội Việt Nam. Các bà mẹ chăm sóc con trai nhiều hơn con gái. Ngoài ra, các bà mẹ muốn con mình học tập và luôn đứng vị trí đầu. Họ bắt bọn trẻ làm việc chăm chỉ và muốn thấy chúng càng giàu có càng tốt. Chúng ta có thể nghĩ rằng đó là một điều hợp lý. Người ta có thể hỏi, có điều gì sai khi người mẹ này muốn hai người con trai của mình trở nên vĩ đại?


Có hai điều không ổn trong đó. Đầu tiên là với sự hiểu biết của bà về Vương quốc của Thiên Chúa. Hẳn bà đã nghĩ rằng Chúa Giê-su sẽ thay thế chính phủ hiện tại và trở thành Vua của Y-sơ-ra-ên. Vì vậy, bà đã cố gắng dành một vị trí cho các con trai của mình như những người thân cận nhất với Nhà vua. Điều này phù hợp với thái độ của các bà mẹ châu Á. Sự hiểu lầm về Vương quốc của  Thiên Chúa này đã lan truyền tới nhiều người vào thời điểm đó. Kết quả là những người có quyền lực luôn xem Chúa Giê-su như một mối đe dọa. Khi Chúa Giê-su bị bắt và giải ra trước mặt Phi-lát, câu hỏi này đã được đặt ra. Phi-lát hỏi Chúa Giê-su liệu người có phải là Vua của người dân Do Thái hay không? Người của bạn đang nói như vậy. Sau đó, Chúa Giê-su trả lời và chúng ta đọc được nó trong Giăng 18:36 …. Đức Chúa Jêsus đáp lại rằng: Nước của ta chẳng phải thuộc về thế gian này. Ví bằng nước ta thuộc về thế gian này, thì tôi tớ của ta sẽ đánh trận, đặng ta khỏi phải nộp cho dân Giu-đa. Những lời này của Chúa Giê-su cho chúng ta biết rằng chúng ta không theo Chúa Giê-su vì bất cứ điều gì trần thế. Chúa Giê-su không ở đó để cho bạn tiền. Chúa Giê-su không ở đó để ban cho bạn một cuộc sống thoải mái. Công việc của Chúa Giê-su không phải là làm cho bạn trở nên vĩ đại. Chúa Giê-su chỉ muốn mọi người được giải thoát khỏi sự ràng buộc của tội lỗi.


Vấn đề thứ hai đối với người mẹ này là bà đã can thiệp một cách không cần thiết vào công việc của Chúa Giê-su. Bà đang nói rằng Chúa Giê-su cần phải làm gì với các con trai của bà như thể Chúa Giê-su không biết phải làm gì cả. Ngoài ra, bà cũng đang can thiệp một cách không cần thiết vào cuộc sống của các con trai mình. Gia-cô-bê và Giô-an đã trưởng thành. Họ đủ khả năng để suy nghĩ và đưa ra quyết định. Người mẹ này có ma quỷ hiện hữu trong mình như Chúa Giêsu đã nói. Bạn có thể đã thấy những người giống như những người thích kiểm soát. Phụ nữ luôn cố gắng kiểm soát chồng một cách không cần thiết và chồng luôn kiểm soát vợ. Tại nơi làm việc, bạn có thể thấy các ông chủ cố gắng kiểm soát cấp dưới của họ. Những người như vậy sẽ tiếp tục làm phiền người khác bằng những câu hỏi, hoặc nói với họ những điều, và mắng mỏ họ. Chúa Giê-su đã từng quở trách Thánh Phi-e-rơ vì loại hành vi này khi chúng ta đọc trong Giăng 21:21-22 Khi thấy người đó, Phi-e-rơ hỏi Đức Chúa Giê-su rằng: Lạy Chúa, còn người này, về sau sẽ ra thế nào? Đức Chúa Giê-su đáp rằng: Nếu ta muốn người đó cứ ở cho tới khi ta đến, thì can-hệ gì tới ngươi? Còn ngươi, hãy đi theo ta.


Đây là về Thánh Giăng mà Thánh Pi-tơ đã hỏi. Câu trả lời của Chúa Giê-su có thể được hiểu là, đó không phải là việc của bạn. Bạn chỉ cần làm theo tôi. Người mẹ này bị ma quỷ dẫn dắt khiến bà nghĩ rằng đi theo Chúa Giêsu sẽ mang lại tiền tài, danh vọng và giàu sang. Bà ấy cũng có thói quen ma quỷ là can thiệp một cách không cần thiết vào cuộc sống của người khác và cố gắng kiểm soát và thống trị họ. Vậy, nếu là một người con tốt của Chúa, người mẹ cần phải làm gì? Câu trả lời có thể được tìm thấy trong phần thứ hai của đoạn văn tối nay.


Đức Giê-su đáp với bà mẹ rằng: Bà không biết bà cầu xin điều gì đâu. Các người có uống được ở ly mà Ta sắp uống không? “Uống nước” ở đây có nghĩa là chịu đau khổ cho đến chết. Nói cách khác, Chúa Giê-su đã hỏi, bà có thể chịu đựng được đau khổ như cách mà ta sẽ chịu đựng trên thập giá không. Lúc đó, không môn đệ nào biết Chúa Giê-su sẽ phải chịu những đau khổ như thế nào. Chúa Giê-su hỏi người mẹ, nhưng các con trai đã nhảy cẫng lên và trả lời, vâng, chúng con sẵn sàng uống ly nước ở ly mà người sắp uống. Điều này có nghĩa là hai người con trai này, Gia-cô-bê và Giô-an cũng không thoát khỏi sự thu hút của ma quỷ. Đây là lý do tại sao tôi nói, có một linh hồn ma quỷ trong gia đình này. Và Chúa Giê-su cũng nói, trong câu 25, các vua dân ngoại thì ép dân phải phục mình. Trước đây tôi đã đề cập đến điều này rằng một khi ma nhập vào một người, nó sẽ tìm cách lan tới những người khác trong gia đình. Ở đây, chúng ta thấy mẹ và hai đứa con đang phải chịu ảnh hưởng của ác quỷ.


Một người mẹ lý tưởng và kính Chúa có trách nhiệm tốt hơn những gì người mẹ này đã thể hiện. Thay vì yêu cầu Chúa Giê-su khiến cho các con trai của họ nổi tiếng, lẽ ra bà nên khuyên các con trai của mình đi theo Chúa Giê-su với tấm lòng thánh khiết. Đây là những gì Mẹ Mary đã làm tại tiệc cưới ở Cana khi chúng ta đọc trong Giăng 2:5 Mẹ Ngài nói với những kẻ hầu bàn rằng: Người biểu chi, hãy vâng theo cả. Đây là điều mà mỗi người mẹ và người cha nên nói với con cái của họ. Hãy dạy họ con biết đường đến Vương quốc của Thiên Chúa. Chúa Giê-su là lối đi đúng đắn. Vì vậy, hãy dạy chúng đi theo Ngài. Dạy cho chúng biết tội lỗi là gì. Dạy chúng rằng tội lỗi sẽ khiến bạn không được đặt chân tới Vương quốc của Thiên Chúa. Hãy dạy chúng về tầm quan trọng của sự hối cải. Nếu cha mẹ không biết tội lỗi là gì và tầm quan trọng của sự ăn năn, thì làm sao họ có thể dạy dỗ con cái mình? Trong tình huống như vậy, mọi người trong gia đình sẽ trở thành ma quỷ.


Phần thứ ba của đoạn Kinh Thánh tối nay là Chúa Giê-su dạy các môn đồ còn lại về hoạt động của ác quỷ trong các gia đình. Khi nghe ba mẹ con cầu xin Chúa Giê-su, họ nổi giận. Nhưng, Chúa Giê-su đã không trở nên tức giận. Thay vào đó, ngày bình tĩnh giải thích mọi thứ diễn ra như thế nào trong Vương quốc của Đức Chúa Trời. Tương tự như thế, Ngài giải thích cho các môn đệ còn lại. Chúa Giê-su gọi các môn đệ đến với Ngài và nói cho họ biết chính xác điều gì là sai trái với gia đình đặc biệt này. Chúa Giêsu nói, đó là quỷ dữ. Và đó là một bài học cho các bạn. Bài học mà bạn rút ra là đừng trở nên giống họ. Nếu bạn thực sự muốn là số 1, thì hãy là người cuối cùng trước nhất. Nghĩa là muốn làm người đứng đầu thì trước hết phải làm người đầy tớ.


Liệu có phải bất cứ ai cũng có thể trở thành người đứng đầu mà không cần có bất kỳ kinh nghiệm nào? Không thể nào. Khi bạn làm việc như một thành viên trong nhóm, bạn học được rất nhiều điều. Bạn có được kinh nghiệm về cách thức hoạt động của mọi thứ và những gì nên làm để mọi thứ hoạt động. Và bạn vươn lên hàng ngũ để trở thành một người quản lý. Tương tự như vậy, nếu bạn muốn trở nên vĩ đại hơn trong Vương quốc của Đức Chúa Trời, bạn cần phải phục vụ người khác. Vậy chúng ta phục vụ người khác như thế nào? Cách đơn giản nhất là hãy suy nghĩ về một người giúp việc hoặc một người hầu trong một gia đình. Họ thường sẽ làm gì? Họ nấu thức ăn cho mọi người trong gia đình. Họ dọn dẹp đống lộn xộn do mọi người trong gia đình tạo ra. Họ giặt quần áo của tất cả các thành viên trong gia đình. Nếu có trẻ con, họ sẽ chăm sóc chúng bằng cách cho chúng ăn, tắm cho chúng và chơi với chúng.


Cũng hãy nghĩ về những gì người hầu và người giúp việc sẽ không làm. Hãy tưởng tượng rằng người đầy tớ luôn say rượu và đánh nhau với những người trong gia đình mà anh ta đang làm việc cho. Liệu bạn sẽ giữ một người hầu như vậy ở nhà chứ? Hãy tưởng tượng rằng người giúp việc nấu ăn không đúng cách, hoặc cô ấy dọn dẹp không tốt. Hãy tưởng tượng rằng người giúp việc lười biếng và lãng phí thời gian mà không hề làm công việc của mình. Trong tất cả những tình huống này, chắc chắn bạn sẽ đuổi người giúp việc hoặc người hầu ra khỏi nhà. Chúa Giê-su đã giải thích như thế nào về một người đầy tớ tốt trong Lu-ca 12:36-38 Hãy làm như người chờ đợi chủ mình ở tiệc cưới về, để lúc chủ đến gõ cửa thì liền mở. Phước cho những đầy tớ ấy, khi chủ về thấy họ thức canh! Quả thật, ta nói cùng các ngươi, chủ sẽ thắt lưng mình, cho đầy tớ ngồi bàn mình, và đến hầu việc họ.


Có hai điều mà bạn có thể ghi lại từ đoạn này. Thứ nhất, phước lành là ở những đầy tớ khi chủ về mà thấy họ tỉnh táo. Ông chủ có thể tới vào lúc nửa đêm hoặc muộn hơn. Hãy tưởng tượng rằng bạn đang làm việc trong một công ty. Bạn đang làm công việc của bạn. Người quản lý của bạn đến và hỏi về điều gì đó không phải là một phần công việc của bạn. Phản ứng của bạn sẽ như thế nào? Bạn có thể dễ dàng nói rằng đó không phải là công việc của tôi, vì vậy tôi không biết. Hoặc, bạn có thể nói, ông chủ, xin vui lòng cho tôi một phút, tôi sẽ tìm hiểu và báo cáo lại cho ông. Trong số hai câu trả lời, câu trả lời nào sẽ giúp bạn được thăng chức làm quản lý? Nó sẽ là cách tiếp cận thứ hai. Đó là thế nào là một người đầy tớ cảnh giác.


Thứ hai, chúng ta thấy rằng người đầy tớ tỉnh táo sẽ được vinh danh. Quả thật, ta nói để các ngươi hay, người chủ sẽ thắt lưng, mời họ ngồi ăn, và sẽ tới hầu hạ họ. Ông chủ sẽ thắt lưng và bảo đầy tớ ngồi xuống ăn. Quan trọng hơn, người chủ sẽ phục vụ đầy tớ của mình. Bạn đã bao giờ thấy chủ phục vụ đầy tớ chưa? Chúng ta chỉ thường thấy đầy tớ phục vụ chủ. Nhưng ở đây thì điều ngược lại đang xảy ra. Và đối với một người hầu, không có gì vinh dự hơn việc người hầu của bà đối xử với bà bằng một sự tôn trọng tối đa. Chính Chúa Giê-su đã cho thấy điều này khi Ngài rửa chân cho các môn đồ như chúng ta đọc trong Giăng 13:12-14 Sau khi đã rửa chân cho môn-đồ, Ngài mặc áo lại; đoạn ngồi vào bàn mà phán rằng: Các ngươi có hiểu điều ta đã làm cho các ngươi chăng? Các ngươi gọi ta bằng Thầy bằng Chúa; các ngươi nói phải, vì ta thật đúng là như vậy. Vậy, nếu ta là Chúa là Thầy, mà đã rửa chân cho các ngươi thì các ngươi cũng nên rửa chân lẫn cho nhau. 


Đây là những gì Chúa Giê-su đã nói, nếu bạn muốn trở nên vĩ đại, hãy là người ở vị trí thấp nhất trước tiên. Phục vụ người khác bằng cách yêu thương họ, chăm sóc họ và cầu nguyện cho họ. Tội lỗi ở khắp mọi nơi. Nhưng hãy cầu nguyện cho những người có tội. Hận thù ở khắp mọi nơi. Nhưng đừng ôm hận với những kẻ ghét mình. Thay vào đó, hãy trao lại tình yêu thay cho hận thù. Có những lời cầu nguyện ích kỷ ở khắp mọi nơi. Nhưng bạn không nên làm theo họ. Lời cầu nguyện của bạn phải vị tha. Chúng ta thấy những người xung quanh viện cớ để lười biếng. Chúng ta thấy mọi người không tuân theo quy luật của mùa chay và đưa ra một cái cớ. Hãy chỉ giữ im lặng. Hãy cầu xin Chúa tha thứ cho sự lười biếng và bao biện của họ. Bằng cách này, bạn sẽ là một đầy tớ cho cả thế giới rộng lớn này. Là một đầy tớ trung thực, bạn đang làm việc chăm chỉ cho thế giới này bằng cách cầu nguyện cho họ, giúp đỡ họ và trao họ hướng dẫn.


Tôi thường đứng bên đường và phân phát những cuốn Kinh thánh nhỏ và tờ rơi cho những người đi ngang qua. Đó là một cách giúp người ta biết về Chúa Giê-su. Bạn phục vụ Chúa như thế nào? Làm thế nào bạn có thể trở thành một đầy tớ tốt của Chúa? Có phải bạn chỉ biết đòi hỏi những điều từ Chúa? Hay bạn thích làm những việc cho Chúa? Nếu bạn muốn được chấp nhận vào Vương quốc của Chúa, bạn cần phải là một người đầy tớ tốt làm việc cho Chúa trên thế giới này.


Mùa Chay Lớn là một sự chuẩn bị để biến chúng ta thành những tôi tớ tốt của Chúa. Chúng ta muốn được công nhận là người đầy tớ được ban phước. Chúng ta muốn được Chúa đối xử tôn trọng trong Vương quốc của Ngài. Cầu mong mùa chay này sẽ giúp chúng ta đạt được điều đó.


Chúa phù hộ bạn. Amen.