Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.
Anh chị
em trong Đức Chúa Trời thân mến,
Trong lớp học lần trước, chúng ta đã học về Ma-thi-ơ Chương 20:1-16.
Tối nay, chúng ta sẽ cùng đọc Ma-thi-ơ Chương 20:17-19.
Chúng ta đọc thấy trong đoạn này Chúa Giê-su
đã báo trước về cái chết của Ngài và sự phục sinh. Đây là lần thứ ba Chúa
Giê-su nói về chủ đề này. Đoạn văn này cho chúng ta biết rằng Chúa Giê-su và
các môn đồ của Ngài đang đi tới Giê-ru-sa-lem. Có rất nhiều người đi theo Chúa
Giê-su tới Giê-ru-sa-lem. Trên thực tế, con đường đến Giê-ru-sa-lem rất đông
đúc với một số lượng lớn người tới đó. Khi bắt đầu cuộc hành trình, Chúa Giê-su
gọi các môn đồ tập trung riêng ở một chỗ và phán rằng: Chúng ta sẽ đến Giê-ru-sa-lem. Tại nơi đây, ta sẽ bị giao nộp cho
các thượng tế và kinh sư. Ta sẽ bị đánh đòn, và bị đóng đinh cho đến chết.
Nhưng, vào ngày thứ ba, ta sẽ hồi sinh.
Ngôi đền ở Giê-ru-sa-lem là nơi thờ phụng
quan trọng nhất của người Do Thái. Họ gắn bó về mặt tinh thần và tình cảm với mảnh
đất này. Nó được coi như nhà của Chúa. Và điều đó là sự thật bởi vì vào ngày
cung hiến đền thờ, Chúa đã viếng thăm nơi đây. Chúng ta hãy đọc một vài câu về
sự kiện này từ 1 Các Vua 8:10-11 Khi các
thầy tế lễ vừa ra khỏi Nơi Thánh thì có đám mây tràn đầy đền thờ của Đức Giê Hô
Va đến nỗi do đám mây ấy mà các thầy tế lễ không thể tiếp tục hành lễ được, vì
vinh quang của Đức Giê Hô Va tràn ngập đền thờ của Ngài. Đây là một trong
những lý do tại sao trong nhà thờ Chính thống giáo, nơi linh thiêng nhất có bàn
thờ được đặt tại, có một bức màn và luôn được che phủ. Bức màn chỉ được kéo ra
cho những người cầu nguyện và trong Thánh lễ Qurbana. Những ai đã từng đến nhà
thờ Malaysia hẳn đã nhận thấy điều này.
Trong nghi lễ tại đền thờ Giê-ru-sa-lem, vua
Sô-lô-môn đã có một bài cầu nguyện dài mà chúng ta có thể đọc trong 1 Các Vua 8:22-53. Bạn có thể đọc lời cầu nguyện này sau. Giờ
chúng ta hãy cùng đọc lời cầu nguyện đầu tiên từ câu 31-32 Xin Chúa lắng nghe lời khẩn cầu mà đầy tớ Chúa và dân Isariel
của Ngài hướng về nơi nầy cầu nguyện. Từ nơi ngự của Chúa trên các tầng trời,
xin Chúa đoái nghe và tha thứ cho. Nếu có ai phạm tội với người lân cận mình và
bị buộc phải thề, nên người ấy đến thề trước bàn thờ của Chúa trong đền thờ nầy,
thì xin Chúa trên trời lắng nghe, hành động và phân xử cho các đầy tớ Ngài, kết
án kẻ có tội, khiến nó phải chịu lấy hậu quả của tội lỗi mình, và xưng công chính
cho người công chính bằng cách ban thưởng theo sự công chính cho người ấy. Tương
tự như thế, vua Sô-lô-môn đã cầu nguyện cho những người phạm tội với Chúa, khi
trời không có mưa, khi xảy ra nạn đói, khi khách ngoại quốc đến đền thờ cầu
nguyện, khi những người con của Chúa ra trận mạc, và khi người ta ăn năn.
Nói tóm lại, mọi người luôn hào hứng khi có
cơ hội đến thăm đền thờ vì họ biết rằng tội lỗi của họ sẽ được tha thứ ở đó và
họ có thể nhận được nhiều phước lành. Người Do Thái coi việc viếng thăm đền thờ
ít nhất mỗi năm một lần là điều quan trọng. Hơn nữa, Giê-ru-sa-lem luôn ở trong
tâm trí và suy nghĩ của người Do Thái mỗi ngày. Bất cứ khi nào họ gặp khó khăn
hay gặp phải những vấn đề trong cuộc sống, họ đều nhìn về hướng ngôi đền. Ngay
cả khi cầu nguyện, họ cũng hướng mặt về phía ngôi đền và cầu nguyện. Chúng ta đọc
điều này trong Đa-ni-ên 6:10 Khi Daniel được
tin rằng chỉ dụ đó đã được ký thì về nhà, lên một phòng cao, nơi có các cửa sổ
hướng về phía Giê Ru Sa Lem. Tại đó mỗi ngày ba lần ông quỳ gối cầu nguyện và
ca ngợi Đức Chúa Trời như vẫn làm từ trước đến nay.
Đây là Giê-ru-sa-lem hữu hình mà người Do
Thái cầu nguyện. Đối với chúng ta, chúng ta sẽ cầu nguyện hướng về phía
Giê-ru-sa-lem ở trên trời, nơi được cho là sẽ đến từ phương đông như chúng ta đọc
trong Ma-thi-ơ 24:27 Vì như tia chớp
phát ra từ phương Đông và lóe sáng ở phương Tây, thì sự quang lâm của Đức Chúa
Trời cũng sẽ như vậy. Đây là lý do tại sao tất cả các nhà thờ Chính thống đều
được xây dựng hướng về phía Đông. Và người dân và những vị linh mục ở nhà thờ
quay mặt về hướng Đông và cầu nguyện. Tất cả những lời cầu nguyện của chúng ta
là để tìm kiếm lòng thương xót và ân sủng của Thiên Chúa để chúng ta được chấp
nhận ở vùng đất Giê-ru-sa-lem mới này. Việc đề cập đến Giê-ru-sa-lem mới được
đưa ra trong Khải Huyền 21:10 Và trong
Thánh Linh, Ngài đem tôi lên một ngọn núi cao vĩ đại và chỉ cho tôi thấy đất
thánh Giê-ru-sa-lem từ trên trời và từ Đức Chúa Trời xuống.
Và chính vì lẽ đó, mỗi lần chúng ta đến nhà
thờ, ta đều mang theo mình một sự phấn khích về mặt tâm linh vô cùng lớn. Và
chúng ta cảm thấy muốn đến đó nhiều hơn nữa. Vì vậy, Vua Đa-vít đã hát trong Thi thiên 122:1-2 Tôi vui mừng khi người ta
nói với tôi rằng: Chúng ta hãy đi đến nhà Đức Giê Hô Va, Hỡi Giê Ru Sa Lem chân
chúng ta đang đứng trong các cổng của ngươi. Thật vậy, Vua Đa-vít ước ao được
sống vĩnh viễn trong ngôi nhà của Chúa như chúng ta đọc trong Thi Thiên 27:4 Tôi đã xin Đức Giê Hô Va một
điều và sẽ tìm kiếm điều ấy. Đó là tôi muốn trọn đời tôi được ở trong nhà Đức Giê
Hô Va để nhìn xem sự tốt đẹp của Đức Giê Hô Va và cầu hỏi trong đền thờ của Ngài.
Từ tất cả những điều này, chúng ta có thể hiểu được đền thờ Giê-ru-sa-lem quan
trọng như thế nào đối với người Do Thái. Thậm chí tới ngày nay nó vẫn vậy.
Thật không may, mọi người giờ đã quên ý nghĩa
tâm linh của ngôi đền này. Ở thời của Chúa Giê-su, nó trở nên giống với một
hình thức du lịch và kinh doanh hơn. Nhiều đền thờ lớn ngày nay giống như một
nơi dành cho du lịch vậy. Ví dụ, nhà thờ Hoàn Kiếm ở Hà Nội và nhà thờ ở quảng
trường thành phố Hồ Chí Minh là những địa điểm du lịch nổi tiếng. Người ta
không đến đó để cầu nguyện hay gặp gỡ Chúa. Họ đến đó để chụp ảnh tự sướng và
đăng lên Facebook. Cũng giống như du lịch, ngôi đền trở thành nơi mua sắm. Bán
và mua là điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí của người dân khi họ nghĩ về
Giê-ru-sa-lem. Đây là lý do tại sao Chúa Giê-su phải tẩy sạch đền thờ, điều mà
chúng ta sẽ được đọc trong chương tiếp theo.
Quay trở lại chủ đề của chúng ta, chắc hẳn
các môn đệ cũng rất hào hứng được đi cùng Chúa Giê-su tới Giê-ru-sa-lem. Nhưng
Chúa Giêsu đã dập tắt sự phấn khích và nhiệt tình của họ bằng một câu nói đáng
sợ. Ngài nói, ta sẽ chết ở Giê-ru-sa-lem. Hãy tưởng tượng điều đó sẽ gây sốc
như thế nào đối với các môn đồ, người giống như bạn bè của Chúa Giê-su. Vậy tại
sao Chúa Giê-su lại nói ra điều này với các môn đệ của mình? Thực ra Chúa
Giê-su muốn các môn đệ hiểu rõ ý nghĩa của đền thờ và mục đích của việc tới đền
thờ. Tôi đã nói từ đầu rằng đường đến Jerusalem rất chông gai. Chúa Giê-su nói
điều này với các môn đồ vì Ngài muốn họ biết rằng họ sẽ không giống như những
du khách đến đền thờ. Họ khác biệt. Họ đang đi tới đền thờ để tội lỗi của họ được
tha thứ. Một khi tội lỗi được tha thứ, họ sẽ sống lại là một tạo vật mới giống
như Ngài sẽ sống lại từ cõi chết vào ngày thứ ba.
Đêm nay, Chúa Giêsu đang nói với chúng ta, bạn
không giống như những người khác. Bạn khác biệt. Khi chúng ta khác biệt, chúng
ta sẽ được chở che bởi Chúa. Các môn đệ là một nhóm nhỏ và họ khác nhau. Và
chúng ta thấy rằng một trong những lời cầu nguyện cuối cùng của Chúa Giê-su với
Cha là dành cho họ khi chúng ta đọc trong Giăng
17: 9 Con vì họ mà cầu xin không phải vì thế gian mà con cầu xin đâu, nhưng vì
những người mà Cha đã ban cho con, vì họ thuộc về Cha. Ở đây, chúng ta thấy
rằng Chúa Giê-su không bao gồm tất cả mọi người trên thế giới trong lời cầu
nguyện của Ngài. Ngài đặc biệt cầu nguyện cho các môn đệ của mình. Đó là vì người
môn đệ đã tin vào Chúa Giê-su là Thiên Chúa và đi theo Ngài. Ngài không chỉ cầu
nguyện cho từng môn đồ. Chúa Giê-su nói, ta cầu nguyện cho tất cả những người sẽ
tin vào những lời môn đồ của ta truyền giáo. Chúng ta đọc Giăng 17:20 Cha ơi! Con không chỉ cầu xin cho những người này mà thôi,
nhưng cũng cho những người nhờ lời họ mà tin Con nữa để tất cả đều trở nên một,
như Cha ở trong Con và Con trong Cha để họ cũng ở trong Chúng Ta, nhờ đó thế
gian tin rằng Cha đã sai Con đến. Chúng ta có thể thấy Chúa Giê-su quan tâm
đến những người đi theo Ngài biết bao nhiêu. Khi bạn thức dậy lúc nửa đêm và
không thể ngủ được, hãy cầm lấy cuốn Kinh thánh và đọc thầm Giăng 17. Bạn sẽ có thể cảm thấy rằng
Chúa Giê-su cũng đang cầu nguyện cho bạn. Và điều đó sẽ khiến bạn rơi nước mắt.
Vì vậy, chúng ta không giống như những người
khác sống trong tội lỗi. Chúng ta khác biệt. Chúng ta được đưa ra khỏi bóng tối
để đến với ánh sáng của Chúa như Thánh
Phê-rô đã nói trong 1 Phê-rô 2: 9 Nhưng anh em là dòng giống được tuyển chọn, là
chức tế lễ hoàng gia, là dân tộc Thánh, là dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, để
anh em rao truyền công sức vĩ đại của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm đưa
vào vùng ánh sáng kỳ diệu của Ngài. Hãy xem chúng ta khác biệt và đặc biệt
như thế nào! Chúng ta không đến nhà thờ như những du khách, chúng ta đến đó với
trái tim vỡ vụn và trở về trong hạnh phúc. Chúng ta rơi nước mắt khi nhìn vào
nơi linh thiêng nhất. Và nước mắt của chúng ta được lau đi bởi Chúa, Người sẽ
ban phước cho chúng ta từ nơi chí thánh. Chúng ta không đến nhà thờ để kinh
doanh. Chúng ta đến nhà thờ để quỳ phục Chúa và nhận được một trái tim và một
cuộc sống mới. Tất cả những điều này là những đặc quyền dành riêng cho những
người khác biệt.
Đền thờ là nơi tiến hành tất cả các sinh tế để
chuộc tội như chúng ta đọc trong Lê-vi
ký 16:3-5 Aron sẽ vào nơi Chí Thánh như thế nầy: Người phải đem một con bò đực
tơ để làm tế lễ chuộc tội, và một con chiên đực để làm tế lễ thiêu. Aron sẽ mặc
dài thánh bằng vải gai, quần ngắn bằng vải gai, thắt lưng bằng vải gai và đội một
cái mũ cũng bằng vải gai. Đó là bộ lễ phục thánh mà Aron sẽ mặc sau khi đã tắm
trong nước. Aron cũng sẽ nhận từ hội chúng Isariel hai con dê đực làm tế lễ chuộc
tội và một con chiên đức dùng làm tế lễ thiêu.
Trong Cựu Ước, chức vụ tư tế bắt đầu với
Aaron và kết thúc với Giăng Báp-tít. Khi Chúa Giê-su tới, Ngài cất chức tế lễ từ
Giăng Báp-tít và chấm dứt chức vụ này. Thay vào đó, chính Chúa Giê-su đã trở
thành thầy tế lễ. Chức vị linh mục của Ngài không tới từ một con người. Chức tư
tế của Chúa Giê-su đến từ thiên đàng và là vĩnh cửu. Chúng ta đọc được điều này
trong Hê-bơ-rơ 7:17 Vì Ngài đã được minh
chứng rằng: Ngài là thầy tế lễ đời đời theo ban Mên-chi-xê-đéc.
Vì vậy, chúng ta có một linh mục mới và là
linh mục vĩnh cửu, Chúa Giê-su. Chúng ta có một nhà thờ vĩnh cửu là chính thân
thể của Chúa Giê-su thay cho đền thờ. Chúng ta có mạng sống của chính Ngài hy
sinh vì tội lỗi của chúng ta, thay thế cho các loài động vật. Đây là điều Chúa
Giê-su nói với các môn đệ. Chúa Giê-su nói, các người sẽ đến Giê-ru-sa-lem để
chứng kiến một điều gì đó hoàn toàn mới. Các người sẽ được thấy một thầy tế lễ
mới ở đó. TA LÀ thầy tế lễ thượng phẩm đó đây. Ngôi đền mà các người hào hứng đến
thăm sẽ không còn phù hợp nữa. Thay vào đó, sẽ có một ngôi đền mới là cơ thể của
chính Ta. Các người sẽ được sống và tôn thờ trong cơ thể của Ta và sẽ thấy một
sự hy sinh mới. Các người sẽ thấy các thầy tế lễ và thầy thông giáo nơi trần thế
giết Ta giống như cách họ giết chim chóc và thú vật. Họ sẽ hành hạ Ta và họ sẽ
treo Ta trên thập giá. Giống như cách mà sinh vật chết, Ta cũng sẽ chết như vậy.
Những con vật mà họ giết sẽ chết mãi mãi. Còn Ta sẽ sống lại từ cõi chết vào
ngày thứ ba.
Đây chính là lý do tại sao Chúa Giê-su đã báo
trước cái chết và sự phục sinh của Ngài cho các môn đệ. Mùa Chay lớn là hành
trình của chúng ta đến ngôi đền vĩnh cửu. Chúng ta đang đi bộ hàng ngày về phía
thập giá nơi Chúa Giê-su đã hy sinh cho tội lỗi của chúng ta. Mỗi ngày trong
mùa Chay này, chúng ta suy niệm về sự hy sinh vĩ đại và vĩnh cửu này. Hằng
ngày, chúng ta sám hối tội lỗi và bước đến thập giá. Vào Thứ Sáu Tuần Thánh,
chúng ta đến đó và trực tiếp chứng kiến sự hy sinh vĩ đại. Vào ngày Lễ Phục
Sinh, chúng ta sẽ thấy Chúa Giê-su sống lại từ cõi chết. Và, chúng ta sẽ trở
thành một con người mới. Đây chính là cuộc sống trần gian của chúng ta cho đến
khi chúng ta đến được ngôi đền thờ vĩnh cửu là Giê-ru-sa-lem mới.
Chúa phù hộ
bạn. Amen.