Bible Study Part - 118
Chúa Giê-su
Matthew 20: 1-16
Fr Saji K. Mathew
Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.
Anh chị em trong Đức Chúa Trời thân mến,
Chúng ta đã hoàn thành Ma-thi-ơ Chương 19 từ buổi học lần trước.
Tối nay, chúng ta sẽ bắt đầu học về Ma-thi-ơ Chương 20. Chúng ta hãy cùng đọc khổ 1-16.
Trong đoạn này, Chúa Giê-su so sánh Thiên Đàng với một vườn nho. Chúng ta có thể thấy một địa chủ đi tìm kiếm người làm công trong vườn nho của mình. Ngài chỉ định những người thợ làm việc trong vườn nho của Ngài, từ sáng sớm, rồi tới 9 giờ sáng, qua trưa, tới 3 giờ chiều và 5 giờ chiều.
Vào buổi tối, lúc này là khoảng thời gian thanh toán tiền lương. Người địa chủ này bắt đầu trả lương từ những người thợ đến lúc 5 giờ chiều, 3 giờ chiều, rồi trưa, 9 giờ sáng, rồi mới tới ai đến trước nhất, từ lúc sáng sớm. Tất cả những người này đều nhận được mức lương như nhau. Và rồi có những công nhân bắt đầu làm việc từ buổi sáng sớm. Những người này cứ tưởng rằng ông chủ sẽ cho họ nhiều tiền hơn vì ông đã trả nguyên ngày công cho cả những ai đến muộn. Thế nhưng, ông chủ đã trao cho họ một số tiền như nhau. Sau đó, những người này bắt đầu phàn nàn. Sau đó, ông chủ nói, tôi không làm gì sai cả. Tôi đang trả cho các người một mức lương chính xác như những gì chúng ta đã thỏa thuận với nhau. Vì thế, có gì sai ở đây? Tôi trả tiền cho người khác như thế nào là tùy tôi. Tại sao các người lại ghen tị? Tôi đâu có lấy tiền của các người và đưa nó cho họ. Tôi đang đưa cho họ tiền của tôi. Vậy tại sao các người lại càu nhàu?
Đây là một ví dụ rất thú vị về cách Đức Chúa Trời đối xử với những người đi theo Ngài. Trước hết, chúng ta cần biết mức độ quan trọng của những khoảng thời gian được đề cập đến trong đoạn văn này. Buổi sáng, 9 giờ, trưa và 3 giờ chiều là thời gian người Do Thái cầu nguyện. Ngoài ra, họ cũng cầu nguyện lúc 6 giờ chiều, 9 giờ tối và nửa đêm. Tổng cộng, người Do Thái cầu nguyện bảy lần một ngày. Điều này được thấy trong Thi thiên 119: 164 Bảy lần một ngày và tôi sẽ ca ngợi bạn, vì những lễ giáo ngay chính của bạn. Trong Công vụ Tông đồ, chúng ta có thể thấy rằng các môn đồ đã tuân theo những khung giờ cầu nguyện này. Nhà thờ Chính thống tuân theo thông lệ này và cầu nguyện bảy lần một ngày.
Quay trở lại chủ đề, bạn cảm thấy sao về sự việc này? Bạn sẽ thấy vui mừng hay bạn sẽ càu nhàu như những người công nhân làm việc cả ngày và nhận được đồng lương như những người chỉ làm việc trong vài giờ?
Hãy để chúng ta có một góc nhìn từ quan điểm của những người thợ. Họ đang tuyệt vọng trong công việc. Nếu họ không có việc làm, đồng nghĩa với việc họ không có thu nhập. Không kiếm được tiền trong ngày có nghĩa là họ sẽ thất vọng trở về nhà. Những người thợ khi nhận lương vào buổi tối sẽ chạy ngay đến tiệm tạp hóa để mua gạo và các đồ ăn khác để mang về nhà. Ở nhà, người thân của họ đang ngóng chờ. Những đứa trẻ háo hức chờ bố vì chúng biết rằng khi bố đi làm về vào buổi tối, bố sẽ mang theo thật nhiều đồ ngọt và kẹo. Vợ của những người đàn ông này đang ngóng trông chồng mang gạo và các loại thực phẩm khác về để cô ấy có thể nấu những bữa ăn cho gia đình. Cha mẹ già cũng đang đợi con trai, mong con mang thuốc hoặc dầu để bôi lên người. Tất thảy đều chông cậy vào một người đàn ông là trụ cột của gia đình. Bây giờ hãy thử tưởng tượng, người này trở về vào buổi tối mà không mang theo bất cứ thứ gì. Không khí gia đình sẽ ảm đạm biết bao. Và sẽ thật khó khăn cho họ trong vấn đề thức ăn và thuốc men, đặc biệt là đối với những đứa trẻ và cha mẹ già của họ. Đây là điều sẽ xảy ra khi chúng ta không có việc làm và không có thu nhập.
Bây giờ hãy nhìn vào một trường hợp khác. Chúng ta hãy lấy ví dụ về một công nhân chỉ được gọi đi làm lúc 5 giờ chiều. Điều đó có nghĩa là anh ấy chỉ có vỏn vẹn một giờ làm việc. Bạn có thể tưởng tượng anh ấy sẽ kiếm được bao nhiêu tiền chỉ bằng cách làm việc trong vòng một giờ. Giống như người công nhân đầu tiên, người đàn ông này cũng có một gia đình lớn. Anh ấy cũng có những đứa trẻ con đang chờ kẹo. Anh có một người vợ đang mang thai đang chờ đợi những đồ ăn ngon. Anh ấy cũng có cha mẹ già và ông bà đang chờ đợi thuốc và dầu xoa. Người đàn ông nghèo đem theo rất ít thức ăn nhưng lại chẳng hề có kẹo cho trẻ nhỏ và không có thuốc cho người già. Hãy tưởng tượng những đứa trẻ ấy sẽ buồn như thế nào, cha mẹ già và ông bà của họ sẽ cảm thấy ra sao.
Trong câu cuối cùng của đoạn văn đọc tối nay, người địa chủ hỏi xem liệu bạn có trở nên ganh ghét vì ông hào phóng không? Chúng ta đã học về lòng thương xót và ân huệ của Thiên Chúa trong buổi học lần trước. Chúng là vô điều kiện và bất cứ ai cũng có thể nhận được lòng thương xót và ân sủng của Thiên Chúa. Chúng ta cũng đã đọc trong lớp học lần trước những gì Đức Chúa Trời phán với Môi-se - hãy cùng đọc lại Xuất Ê-díp-tô Chương 33:19 Và Ngài phán rằng: Ta sẽ khiến cho mọi sự tốt lành ta làm diễn ra trước mặt ngươi, và sẽ rao truyền danh là Đức Giê-hô-va trước mặt ngươi; Ta muốn làm ơn cho ai thì ta làm ơn, xót thương ai cho ai thì ta xót thương. Đây là điều mà Chúa Giê-su đã đề cập tới trong phần cuối của đoạn văn khi người chủ hỏi các người có ghen tị vì ta hào phóng không?
Như tôi đã nói lúc đầu, vườn nho là Vương quốc Thiên Đàng. Chúa Giê-su đã dùng ví dụ về vườn nho và người chủ vườn để giúp cho chúng ta hiểu cách Ngài cứu chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết chóc. Thiên Chúa thực sự là chủ vườn nho. Chúng ta đọc điều này trong Giăng 15:1 Ta là cây nho, Cha ta là người trồng nho. Chúa Giê-su đến để giúp nhân loại có được một công việc trong vườn nho, nơi đây chính là Thiên Đàng. Hãy tưởng tượng rằng bạn muốn có một công việc trong một công ty danh tiếng. Bạn sẽ hỏi những người làm việc ở đó để giúp bạn có được một vị trí ở nơi đây. Nhưng những người làm việc trong công ty đó sẽ nói với bạn rằng, ồ, công ty rất cạnh tranh và không có hình thức hối lộ hay đề xuất nào hiệu quả cả. Công ty rất nghiêm khắc. Bạn sẽ phải tham gia cạnh tranh và phải là người được chọn. Vì vậy, lựa chọn duy nhất còn lại với bạn là làm việc chăm chỉ và đạt đủ tiêu chuẩn mà thôi. Tương tự như thế, để được làm việc trong vườn nho của Đức Chúa Trời, bạn cần tụ hội đủ điều kiện.
Chúa Giê-su cho chúng ta biết làm thế nào để hội tụ đủ điều kiện trong Giăng 15:4 Hãy ở trong Ta như Ta ở trong các ngươi. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa kết trái nếu không ở trong cây nho, các ngươi cũng sẽ như thế, nếu không ở trong Ta. Vì vậy, điều đầu tiên để đủ tư cách nhận được một công việc trong vườn nho của Đức Chúa Trời là ở trong Chúa Giê-su. Vậy ở trong Chúa Giê-su có nghĩa là gì? Chúng ta hãy đọc Giăng 15:9 Như Cha đã yêu Ta thế nào, Ta cũng yêu các ngươi thế ấy; hãy luôn gần bên tình yêu của Ta. Và vì thế, điều đầu tiên để ở trong Chúa Giê-su là ở trong tình yêu của Ngài. Chúng ta cũng cần biết phẩm chất tình yêu của Chúa. Chúng ta đã nghiên cứu điều này trong Ma-thi-ơ 5:43-44 Ta đã được dạy rằng: Hãy yêu thương người xung quanh và hờn ghét kẻ thù nghịch mình. Nhưng ta nói cho các ngươi hay, hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ làm khổ các ngươi. Chúng ta biết được sự yếu đuối của tình yêu trong mình. Tình yêu của chúng ta thật ích kỷ và chúng ta không hề dành cho những người ta ghét một tình yêu từ trái tim. Nhưng Chúa Giê-su yêu những kẻ ghét Ngài và thậm chí cả những kẻ đã hành hạ Ngài. Phẩm chất thực sự của tình yêu thương được Thánh Phao-lô giải thích thêm trong 1 Cô-rinh-tô 13:4-7 Tình yêu thương cần kiên nhẫn; tình yêu thật tử tế; tình yêu không hề đố kỵ, khoe khoang, kiêu ngạo hay thô lỗ; Nó không khăng khăng phải theo cách riêng của nó; Nó không cáu kỉnh hay bực bội; Nó không nở hoa trong những điều sai trái, nhưng đề cao sự thật. Nó chịu đựng tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, và sẽ trải qua tất cả. Bạn có thể so sánh tình yêu của mình với những phẩm chất này và xem tình yêu của bạn tốt như thế nào.
Câu hỏi thứ hai là chúng ta phải làm gì để ở trong Chúa Giê-su? Chúng ta hãy đọc Giăng 15:10 Nếu các ngươi vâng theo các điều răn của ta, thì các ngươi sẽ ở trong tình yêu thương của ta, cũng như ta đã vâng giữ các điều răn của Cha ta và ở trong tình yêu thương của Ngài. Bây giờ chúng ta hãy đọc đoạn 12 Đây là điều răn của Ta, rằng các ngươi hãy yêu thương nhau như Ta đã yêu thương các ngươi. Điều thứ hai còn quan trọng hơn cả. Tất cả chúng ta đều yêu mến Chúa Giê-su. Nhưng như vậy là chưa đủ. Để đáp ứng đủ điều kiện bước vào vườn nho của Thiên Chúa, chúng ta sẽ phải yêu thương lẫn nhau giống như cách Chúa Giêsu yêu thương chúng ta vậy. Đây là phần khó khăn nhất bởi phẩm chất tình yêu của ta vốn ích kỷ. Chúng ta yêu mến Chúa Giê-su vì chúng ta tin rằng Ngài đáp lại lời nguyện cầu của chúng ta và ban phước lành, tiền bạc cho chúng ta. Đó không phải là tình yêu trong sáng. Thay vì như vậy, chúng ta cần phải khiến tình yêu của mình trở nên thanh thuần.
Bây giờ, ta hãy trở lại với những người thợ làm việc trong vườn nho. Chúng ta đã thấy vườn nho là Thiên Đàng và chủ vườn nho là Thiên Chúa. Vậy những người lao động này là ai? Tất cả những kẻ mắc tội đều chính là những người lao động này và cũng có nghĩa là mỗi người trong số chúng ta. Các bạn còn nhớ tôi đã nói rằng người lao động rất cần việc làm vì họ cần mua thức ăn, bánh kẹo, thuốc men, v.v. Cũng giống như vậy, tội nhân bị bệnh tật và đau khổ. Họ không có thức ăn trên trời. Họ cảm thấy trần trụi vì tội lỗi của họ gây ra. Họ có bệnh về cả tinh thần lẫn thể xác, và họ đang chịu đau đớn cùng cực. Họ rất cần được thoát ra khỏi cuộc sống tội lỗi này bởi khi ở đó, họ bị buộc phải làm nô lệ cho ma quỷ. Và vì tội lỗi của họ, cả gia đình họ phải chịu đau khổ. Vì vậy, chính những tội nhân này đang tuyệt vọng chờ đợi sự giải thoát để có thể cứu sống cả gia đình mình. Những người lao động đang đợi chờ ở nơi buôn bán để xem có ai đến cho anh ta hoặc cô ta một công việc hay không. Điều đó có nghĩa là người tội nhân đang chờ đợi một người có thể đến và cứu anh ta hoặc cô ta khỏi tội lỗi.
Đây là lúc Chủ nhân hoặc chủ vườn nho xuất hiện với lời mời làm việc. Bây giờ nếu bạn đọc đoạn văn, bạn có thể thấy rằng tất cả công nhân đã ở đó từ sáng sớm. Nhưng chỉ một số ít được chọn đi làm. Những người này được chọn là ai? Họ là những tội nhân tuyệt vọng nhất mong muốn thoát ra khỏi tội lỗi của họ. Chúng tôi đã đề cập đến 1 Sa-mu-ên Chương 16:7 nơi chúng tôi thấy rằng Đức Chúa Trời nhìn thấu tấm lòng. Khi Đức Chúa Trời nhìn thấy những người tuyệt vọng thể hiện sự ăn năn, Ngài lập tức cho gọi họ và mang họ tới làm trong vườn nho. Đây là những người được chỉ định làm việc từ sáng sớm. Bây giờ hãy thử tưởng tượng họ sẽ hạnh phúc như thế nào. Chắc hẳn họ đã tính toán tiền lương cả ngày của mình và lên kế hoạch cho tất cả những việc họ sẽ làm với số tiền này. Chắc hẳn họ đã nghĩ, ôi tôi có thể mua bánh kẹo cho con tôi, tôi sẽ mua quà cho vợ hoặc chồng tôi, tôi sẽ mua hải sản ngon, tôi sẽ mua thuốc cho ông bà và cha mẹ tôi, v.v. Và người đó cảm thấy thật biết ơn người chủ đã giao việc cho họ. Nhưng bạn có thấy rằng tình yêu của người này nhiều hơn là chỉ dành cho ông chủ và gia đình của mình không. Đó là một thứ tình yêu thật ích kỷ. Anh ấy hay cô ấy thậm chí còn không nghĩ đến những người không được gọi đi làm vào buổi sáng hôm ấy. Anh ấy hay cô ấy chưa bao giờ có ý định giúp đỡ họ và nói rằng tôi sẽ chia một phần tiền lương của mình cho những người không có việc làm hôm nay. Họ cũng đau khổ, họ cũng có một cuộc sống và một gia đình để chăm sóc. Vì vậy, tôi phải giúp họ.
Bây giờ những người được gọi muộn hơn vào những thời điểm khác nhau cho đến một giờ trước khi kết thúc cũng là những người tội lỗi. Họ không được chọn vào buổi sáng vì Chúa thấy rằng họ không đủ sức để làm việc. Điều đó có nghĩa là họ làm nửa vời hoặc lười biếng. Họ cũng giống như những người đang học với chúng ta. Mọi người đều chưa sẵn sàng để ăn năn hối lỗi. Hoặc là họ nửa vời hoặc là họ quá lười biếng. Nhưng khi thời gian trôi qua, sự đau khổ của họ dần tăng lên. Những người làm việc vào buổi sáng sẽ thoát khỏi sự khổ đau sớm hơn. Những người bị gọi tới lúc 9 giờ sáng cũng không tệ lắm vì họ chỉ bị phải chịu đựng từ sáng sớm đến 9 giờ sáng. Nhưng những người được gọi càng về sau thì càng đau khổ hơn nhiều và người được gọi lúc 5 giờ chiều là đau khổ nhất. Bạn có thể đếm những khoảng thời gian này theo số năm đau khổ của một tội nhân.
Điều tốt là ngay cả những người được gọi tới lúc 5 giờ chiều cũng đã được cứu thoát. Nhưng hãy tưởng tượng những người không bao giờ được gọi. Họ là những người không sẵn sàng ăn năn. Họ là những người không muốn chấp nhận Chúa Giê-su Kitô là Chúa và là đấng cứu tinh của họ. Họ là những người thích sống trong tội lỗi và khổ đau. Chúa Giê-su nói trong Lu-ca 13: 3 Không, tôi phải nói với bạn thế này; trừ khi bạn trở nên ăn năn, nếu không tất cả các bạn sẽ tàn lụi như họ. Hơn thế nữa, trong 1 Giôn 1: 9 có nói rằng Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi của mình, thì Ngài là Đấng thành tín và công chính sẽ tha tội cho chúng ta và tẩy sạch chúng ta khỏi mọi điều gian ác. Chúa sẽ tha thứ và Chúa sẽ thanh tẩy chúng ta. Chúng ta biết rằng sự thanh tẩy này xảy ra qua phép rửa tội. Liên quan đến chủ đề của chúng ta, những người được gọi tới vào sáng sớm chính là những người được rửa tội và được cứu sớm. Điều đó có nghĩa là những người thường nửa vời, không quyết đoán và lười biếng sẽ phải chịu đựng nhiều hơn cho tới khi họ được gọi tên.
Có một vấn đề với những người được gọi vào sáng sớm. Đó là khi nhận lương, họ càu nhàu vì những người khác cũng nhận cùng một mức lương như vậy. Nó có nghĩa là mặc dù mọi người đã được rửa tội và được cứu, nhiều người vẫn chưa hề hoàn hảo. Họ chỉ nghĩ về bản thân họ mà thôi. Họ không quan tâm đến những tội nhân khác chưa được cứu. Điều đó là không tốt. Những người đã được cứu phải làm việc chăm chỉ không ngừng để những người khác cũng được cứu sống. Khi chúng ta đọc, người địa chủ rất tử tế và hào phóng. Tương tự như vậy, những người được gọi tới vào sáng sớm cũng nên đối xử tử tế và hào phóng với những người khác vẫn còn đang phải ở ngoài chợ lãng phí cuộc đời của họ trong tội lỗi kia. Hãy cầu nguyện cho những người như thế và tiếp tục sẻ chia Lời của Chúa. Đây mới là tình yêu đích thực. Đây là điều Chúa Giê-su đã yêu cầu. Đây mới là ý nghĩa của việc ở trong Chúa Giê-su và ở trong tình yêu của Ngài.
Chúa phù hộ bạn! Amen.
No comments:
Post a Comment