Tuesday, February 21, 2023

Matthew 19:16-22 Người giàu vào vương quốc thiên đàng

 Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.

Anh chị em trong Đức Chúa Trời thân mến,


Trong buổi học lần trước, chúng ta đã học về quan niệm của Chúa Giê-su về việc để những đứa trẻ đến với Ngài. Lớp học tối nay, chúng ta sẽ học Ma-thi-ơ 19:16-22. Hãy cùng đọc đoạn văn.


Chúng ta vừa kết thúc ba ngày Mùa Chay Ni-ni-vê. Như chúng ta đã học ở lớp trước, mỗi Mùa Chay là thời gian để chúng ta trở lại làm một đứa trẻ và bắt đầu lại cuộc sống của mình một lần nữa. Chúng ta gột rửa tội lỗi và thay đổi cơ thể mình, tâm trí và tinh thần của mình thông qua việc thực hành mỗi Mùa Chay. Khi chúng ta thiền định trong ba ngày Mùa Chay, nhà tiên tri Giô-na đã ở trong bụng cá voi ba ngày ba đêm. Ba ngày đó có thể kể là những ngày đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của ngài vì ngài có nhiều thời gian để suy ngẫm về cuộc đời mình, và cầu xin Chúa tha thứ cho mọi lỗi lầm trong cuộc sống. Hơn thế nữa, Ngài còn có cơ hội rũ bỏ lòng kiêu hãnh không nên có, cái tôi và sự giận dữ của mình. Khi Giô-na ra khỏi bụng cá voi, Ngài trở thành một người mới, giống như một đứa trẻ vậy. Đó là bài học mà chúng ta học được. Và đó là những gì chúng tôi mong đợi sẽ áp dụng trong cuộc sống của mình. Sau 16 ngày nữa, chúng ta sẽ bước vào Mùa Chay Lớn. Vì vậy, chúng ta hãy chuẩn bị canh tân đời sống bằng cách nhìn lại cuộc đời và sửa đổi từng điều sai trái trong cuộc đời mình.


Trong phân đoạn Kinh thánh tối nay, chúng ta đọc về một thanh niên giàu có hỏi Chúa Giê-su về sự sống vĩnh cửu. Ngay từ đầu, chúng ta cần biết rằng có ba giai đoạn trong cuộc đời của một con người. Giai đoạn đầu tiên là trước được sinh ra. Như tôi đã nói trong một trong những lớp học đầu tiên của mình, nó bắt đầu từ A-đam và E-va. Mỗi con người trên thế giới này đều được sinh ra từ A-đam và Ê-va. Giai đoạn thứ hai là sau khi chúng ta đã được sinh ra trên thế giới này. Nó bắt đầu từ ngày chúng ta được sinh ra và sinh sống trên trái đất này. Nó rất ngắn và có thể kéo dài tối đa là 80, 90 hoặc 100 năm. Giai đoạn thứ ba của cuộc đời bắt đầu sau cái chết thể xác. Chúng ta có thể đếm những ngày trước khi sinh. Đó là thời gian từ A-đam và Ê-va đến ngày sinh nhật của chúng ta. Thậm chí còn dễ dàng hơn để đếm số ngày sinh sống của chúng ta trên trái đất này. Đó là từ ngày sinh nhật cho tới ngày chết. Nhưng chúng ta không thể ước tính giai đoạn thứ ba của cuộc đời vì nó là vĩnh cửu. Nó có nghĩa là giai đoạn thứ ba của cuộc đời chúng ta không bao giờ kết thúc. Đó là cuộc sống có Chúa hay không có Chúa.


Niềm tin vào cuộc sống vĩnh cửu là điều mà con người từ thuở sơ khai của lịch sử nhân loại đã luôn mang theo. Các Triết Gia Hy Lạp nổi tiếng như Plato và A-rit-xtốt sống trước khi Chúa Giê-su giáng thế đã dạy về cuộc sống vĩnh cửu. Khổng Tử, triết gia Trung Hoa, cũng sống trước Chúa Giê-su dạy về sự sống vĩnh cửu. Có hai triết gia Việt Nam đã dạy về cuộc sống vĩnh cửu vào thế kỷ 15 sau Chúa Giê-su Kitô. Cả hai đều là những nhà Nho gia. Tất cả những người này đã dạy về việc sống một cuộc sống đạo đức nếu một người muốn có cuộc sống vĩnh cửu. Đức Phật dạy về vòng luân hồi. Nó có nghĩa là bạn sẽ phải sinh ra và sống một cuộc sống đạo đức hết lần này đến lần khác cho đến khi bạn trở nên hoàn hảo để có được một cuộc sống vĩnh cửu. Thật không may, không có con người nào có thể hoàn hảo, cho dù người ta có cố gắng thế nào đi chăng nữa. Vậy có điều gì là độc đáo trong sự dạy dỗ của Chúa Giê-su về sự sống vĩnh cửu?


Trước hết, những triết gia này và Đức Phật cũng chỉ là những con người mà thôi. Tất cả những gì họ có thể dạy chúng ta là làm sao để sống một cuộc sống đạo đức. Tuy nhiên, trong cuộc đối thoại giữa Chúa Giê-su và người đàn ông giàu có này, chúng ta thấy rằng chỉ sống một cuộc đời đạo đức thôi thì chưa đủ để có được sự sống vĩnh cửu. Khi người thanh niên giàu có hỏi về sự sống vĩnh cửu, Chúa Giê-su nói chỉ cần làm theo mười điều răn. Người thanh niên nói, Tôi đã tuân theo tất cả các điều răn. Tôi không giết người; Tôi không ngoại tình; tôi không ăn cắp; Tôi không làm chứng giả; Tôi tôn kính cha mẹ mình; và Tôi yêu quý những người hàng xóm xung quanh. Vậy tôi còn thiếu điều gì? Người đàn ông hỏi câu hỏi này, "Tôi còn thiếu điều gì?" cho thấy ông vẫn chưa thể yên tâm về sự sống vĩnh cửu. Nói cách khác, anh ấy đang nói, Chúa ơi, con đang sống một cuộc sống đạo đức, nhưng con vẫn cảm thấy chưa đủ để bước vào cuộc sống vĩnh cửu.


Trước đó, chàng thanh niên giàu có đã hỏi Chúa Giê-su điều gì là tốt. Trong Mác 10:17, chúng ta đọc về một sự kiện tương tự. Ở đó, người đàn ông gọi Chúa Giê-su là “Thầy nhân lành”. Và chúng ta đọc trong cả hai phần Chúa Giêsu trả lời, chỉ có một người là tốt. Và người đó là Chúa. Đây thực sự là điều đầu tiên mà chúng ta nên hiểu rõ ràng. Các triết gia và các nhà tôn giáo học của con người đều có một số đông tín đồ. Và những tín đồ đó tin rằng tôn giáo của họ và thầy của họ là những người tốt duy nhất. Nhưng, chỉ có một Thiên Chúa thực sự mà thôi. Và chỉ có Chúa là Đấng tốt lành. Con người không thể hướng thiện vì ẩn chứa bên trong mỗi người còn rất nhiều điều xấu xa. Nếu bạn nói rằng bạn là người tốt, điều đó nên có nghĩa bạn là người hoàn hảo và không có bất kỳ điều xấu nào trong xác thịt và tư tưởng của bạn. Thi Thiên 53:2-3 Đức Chúa Trời từ trời cao ngó xuống loài người xem ai là người khôn ngoan và đi theo Ngài. Hết thảy đều sa ngã, đều hư hỏng như nhau; không có ai làm điều tốt cả, dù chỉ một người cũng không.


Như chúng ta đọc trong những phần này, khi Đức Chúa Trời nhìn xuống con người, thậm chí không có ai là hoàn hảo hết. Chúng ta phải luôn ý thức được sự thật này để không khoe khoang về bản thân. Chúng ta theo Chúa vì Ngài là Chúa duy nhất và chỉ có Ngài là tốt lành mà thôi. Đây là bài học đầu tiên Chúa Giê-su dạy cho chàng thanh niên giàu có. Bài học thứ hai là về việc chỉ tuân theo một vài điều răn của thế gian. Những điều răn đó đã được đưa ra bởi Môi-se khi chúng ta đọc trong Xuất Ai cap ky Chương 20. Những quy tắc đó rất hữu ích để xây dựng một xã hội văn minh. Và mỗi quốc gia và xã hội đều có các luật lệ và quy tắc công dân riêng. Nhưng chỉ làm theo những điều đó sẽ không mang lại sự sống vĩnh cửu cho bất cứ ai. Những quy tắc đó là những quy định chỉ có thể giúp tránh bị phạt và tránh bị cảnh sát bắt. Việc bước vào cuộc sống vĩnh cửu lại là một điều hoàn toàn khác biệt.


Chúa Giê-su nói với người thanh niên giàu có rằng bất cứ điều gì anh đang làm đều tốt cả. Thế nhưng, chúng không được coi là điều kiện để bước vào cuộc sống vĩnh cửu. Nếu bạn muốn bước vào cuộc sống vĩnh cửu, bạn sẽ phải bán hết tài sản của mình và phân phát cho người nghèo. Sau đó, bạn sẽ có một kho báu trên thiên đàng, có nghĩa là bạn có thể bước vào cuộc sống vĩnh cửu. Chúng ta đọc rằng người thanh niên giàu có không thể chấp nhận điều này và đã rời bỏ Chúa Giê-su. Chúng ta không thể đổ lỗi cho người đàn ông này. Nếu hôm nay Chúa Giê-su yêu cầu bạn và tôi làm điều này, chúng ta sẽ nói xin lỗi Chúa Giêsu, con không thể làm điều đó. Vì vậy, câu hỏi được đặt ra ở đây là, chính xác thì Chúa Giê-su hàm ý gì khi Ngài nói điều này?


Đức Chúa Trời không hề phản đối việc giàu có về tiền bạc và tài sản theo nghĩa đen. Trong Cựu Ước, chúng ta đọc về Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp, Vua Đa-vít và Vua Sa-lô-môn rằng tất cả họ đều được ban cho vàng, bạc, đất đai và tài sản. Trong Gióp 42:10, chúng ta đọc thấy Đức Chúa Trời khôi phục lại tài sản và ban cho Gióp gấp đôi số tiền ông có trước đây. Vì vậy, Đức Chúa Trời không chống lại những người có tiền và của cải. Ý nghĩa thực sự của Đức Chúa Trời được đưa ra trong Thi thiên 62:10b rằng Nếu sự giàu có gia tăng, đừng nên đặt trái tim của bạn vào chúng. Đây thực sự là vấn đề với sự giàu có. Càng có nhiều tiền, chúng ta càng bận rộn. Khi có ít tiền hơn, chúng ta sẽ tới cửa hàng gần nhà và mua bất cứ thứ gì có thể mua được. Nhưng khi có nhiều tiền hơn, chúng ta sẽ tìm đến những cửa hàng lớn, hàng hiệu xa xỉ. Sau đó, chúng ta bắt đầu lên kế hoạch cho các kỳ nghỉ, các chuyến du lịch nước ngoài, v.v. Nói tóm lại, chúng ta tiếp tục tìm cách và phương tiện để tiêu tiền. Và chúng ta càng tiêu nhiều tiền, chúng ta càng dành nhiều thời gian hơn để kiếm tiền để chúng ta có thể tiêu nhiều hơn. Bằng cách này, chúng ta sẽ thấy mình ngày càng bận rộn hơn và trái tim của chúng ta sẽ ngày đêm bận rộn nghĩ đến tiền bạc. Như vậy, chúng ta sẽ có ít thời giờ cho Chúa.


Khi Chúa Giê-su đến thăm nhà La-xa-rơ, có hai chị em là Ma-thê và Ma-ri ở đó. Ngay khi Chúa Giê-su bước vào nhà họ và ngồi xuống, Ma-ri ngồi dưới chân Chúa Giê-su và bắt đầu trò chuyện và lắng nghe Ngài. Ma-thê bận rộn với tất cả công việc nhà của cô ấy. Bấy giờ. Ma-thê đến phàn nàn với Chúa Giê-su rằng: Lạy Chúa, Ma-ri chẳng giúp gì được cho con việc gì cả. Sau đó, Chúa Giê-su trả lời khi chúng ta đọc trong Lu-ca 10:41-42 Ma-thê rằng Ma-thê, con đang bị lo lắng và phân tâm bởi quá nhiều chuyện; con chỉ cần một điều duy nhất mà thôi. Ma-ri đã chọn điều tốt nhất, phần mà sẽ không thể bị lấy đi khỏi cô ấy.


Nếu nhìn vào chính mình, tất cả chúng ta đều giống như Ma-thê này vậy. Chúng ta đưa ra hàng trăm lý do để không đến nhà thờ, không đọc Kinh thánh, không tuân theo Mùa Chay, cầu nguyện hàng ngày, hoặc thậm chí không tham gia lớp học Kinh thánh. Những lời bào chữa này là bởi vì chúng ta ưu tiên cho sự giàu có của mình. Chúng ta nghĩ rằng tất cả mọi thứ trong cuộc sống đều quan trọng hơn Thượng Đế là Đấng thực sự ban cho chúng ta tất cả những thứ đó. Môi-se lớn lên trong cung điện của Vua. Nhưng khi được Chúa kêu gọi, ông Môi-se đã rời bỏ cung điện xa hoa để phục vụ Chúa. Chúng ta đọc điều này trong Hê-bơ-rơ 11:24-26 Bởi đức tin của mình, Môi-se, khi lớn lên, đã từ chối được gọi là con gái của Pha-ra-ông, lựa chọn chịu sự đối xử tệ bạc cùng với những người dân của Đức Chúa Trời hơn là tận hưởng những thú vui phù du của tội lỗi. Ông coi sự lạm dụng phải chịu vì Đấng Christ là của cải lớn hơn cả kho báu của Ai Cập, vì ông đã trông đợi phần thưởng.


Như chúng ta đọc ở đây, Môi-se không đặt tấm lòng của mình vào sự giàu có mà ông tận hưởng khi sống trong cung điện. Thay vào đó, ông đặt lòng mình vào sự sống vĩnh cửu và đi theo Chúa.


Đây là điều Chúa Giê-su muốn nói khi Ngài nói với người giàu có rằng hãy bán hết tài sản của mình đi để có được một kho tàng trên thiên đàng. Thật không may, trái tim của chàng trai trẻ giàu có đã vướng vào tiền bạc và tài sản của anh ấy. Anh ấy không sẵn sàng hy sinh giai đoạn thứ hai của cuộc đời ngắn ngủi của mình vì lợi ích của giai đoạn thứ ba vĩnh cửu. Đây là những gì tất cả chúng ta phải chịu đựng ngày hôm nay. Chúng ta chỉ tin vào cuộc sống này. Chúng ta không tin vào cuộc đời tiếp theo mà thực sự mới là cuộc sống thực.


Ngay cả khi chúng ta theo Chúa, chúng ta làm điều đó với ý định ích kỷ. Chúng ta chỉ muốn Chúa Giê-su đáp ứng những nhu cầu của chúng ta trong cuộc sống hiện tại. Vì vậy, chúng ta mong đợi Chúa Giê-su ban cho chúng ta nhiều tiền hơn, một công việc tốt, một sức khỏe tốt và một cuộc sống không rắc rối. Cho nên niềm hy vọng của chúng ta chỉ đặt vào đời sống hiện tại. Nhưng Thiên Chúa đã ban cho cuộc sống này như một giai đoạn chuẩn bị cho cuộc sống tiếp theo. Trong khi sống ở đời này, chúng ta chuẩn bị mỗi ngày để được chấp nhận vào cuộc sống vĩnh cửu với Chúa Giê-su. Thánh Phao-lô đã nói trong 1 Cô-rinh-tô Chương 15:19 Nếu chỉ bởi đời sống hiện tại mà chúng ta đặt niềm tin vào Chúa, thì chúng ta là những kẻ đáng thương nhất trên đời.


Người đàn ông giàu có được sống vĩnh cửu nhưng hy vọng của anh ấy là Chúa Giê-su sẽ ban phước cho anh ấy nhiều hơn bằng tiền bạc và sự giàu có. Điều đó có nghĩa là anh ta đang cố lừa dối Chúa rằng: Ôi Chúa Giê-su, con yêu Chúa, con muốn theo Chúa. Con muốn có một cuộc sống vĩnh cửu với Ngài. Và, con đang tuân theo tất cả các quy tắc để sống một cuộc sống đạo đức. Anh ta hẳn đã nghĩ rằng Chúa Giê-su sẽ nói, ồ tuyệt vời, ta sẽ giúp con trở nên thật giàu có. Nhưng Chúa Giêsu đã nhìn thấy trái tim của anh và nói, trái tim con đang bị mắc kẹt bởi tiền bạc. Con thật ích kỷ. Hãy đi và bán tất cả mọi thứ, rồi ta sẽ cho con sự sống vĩnh cửu. Và người đàn ông đã thất vọng và rời bỏ Chúa Giê-su.


Chúng ta có nhiều người như thế trong số mình. Họ mong đợi Chúa Giê-su ban phước cho họ bằng tiền bạc và sự giàu có. Vì vậy, họ giả vờ rằng họ cầu nguyện, đọc Kinh thánh và đi theo Chúa. Nhưng trong thâm tâm, họ là những kẻ lừa đảo. Thật không may, những người như vậy rồi sẽ bị Chúa từ chối. Bất cứ ai cố gắng lừa dối Chúa đều bị nguyền rủa. Vì vậy, chúng ta đừng nên khiến Ngài nổi thịnh nộ.


Hãy trung thực. Nếu chúng ta có tiền, hãy đừng đặt tâm trí vào nó. Thay vào đó, hãy cảm tạ Chúa và dành cho Ngài ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống. Nếu chúng ta không đủ giàu, chúng ta càng nên tạ ơn Chúa vì chúng ta có nhiều thì giờ dành cho Chúa hơn là dành cho việc quản lý của cải.


Chúng ta đừng như thanh niên giàu có đạo đức giả này. Hãy sống chân thật. Chúng ta không tốt, nhưng chúng ta muốn trở nên tốt đẹp, và chúng ta cố gắng mỗi ngày để tốt hơn ngày hôm trước. Bằng cách này, chúng ta đang hướng tới một sự sống vĩnh cửu.


Chúa phù hộ bạn. Amen.




No comments:

Post a Comment