Bible Study Part - 12
Chúa Giê-su
Matthew 21: 1-11
Fr Saji K. Mathew
Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.
Anh chị em trong Đức Chúa Trời thân mến,
Tối nay, chúng ta sẽ cùng đọc về Ma-thi-ơ Chương 21. Chúng ta hãy cùng đọc Câu 1-11.
Trước đó, chúng ta đã đọc về một trong những sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử của Cơ đốc giáo. Đó là cuộc khải hoàn của Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem.
Và như vậy, chúng ta đã được đọc về ý nghĩa của Giê-ru-sa-lem. Chúng ta cũng thấy người ta gắn bó tình cảm với Giê-ru-sa-lem như thế nào và đặc biệt là ngôi đền thờ ở nơi đây. Và chúng ta cũng đã đọc về nạn tham nhũng tràn lan trong ngôi đền này. Đây chính là nơi Chúa Giê-su đang bước tới.
Trong buổi tối hôm nay, chúng ta sẽ xem xét bản chất của việc Chúa Giê-su bước vào thành Giê-ru-sa-lem và ý nghĩa lịch sử của nó. Trong phần đầu tiên của đoạn Kinh thánh tối nay, chúng ta đọc được rằng Chúa Giê-su sai hai môn đồ đến một ngôi làng gần đó để mang theo một con lừa và con lừa con của nó. Đoạn văn nói rằng điều này đã ứng nghiệm với lời tiên tri. Chúng ta có thể tìm thấy lời tiên tri này trong Thi thiên Chương 74 và Xa-cha-ri Chương 9. Hiểu được lời tiên tri này là bước đầu tiên để hiểu ý nghĩa của việc Chúa Giê-su vào thành Giê-ru-sa-lem.
Trước tiên chúng ta hãy cùng đọc Thi thiên Chương 74: 12. Dẫu vậy, Đức Chúa Trời là Vua tôi từ xưa, vẫn đương làm sự cứu rỗi trên khắp mọi nơi. Trước khi đi vào tìm hiểu câu này, chúng ta cần biết tại sao câu này được nói bởi A-sáp, tác giả của Thi thiên. Nếu bạn đọc từ đầu bài Thi thiên này, bạn sẽ có thể biết rằng đó là một lời cầu nguyện với Chúa. Và hàm ý của lời cầu nguyện này là sự hủy diệt của Núi Si-ôn, nơi có đền thờ Giê-ru-sa-lem. A-sáp cầu nguyện rằng Chúa ơi, xin Ngài đừng im lặng; các con đang đau khổ dưới tay kẻ thù. Núi Si-ôn và đền thờ đã bị chúng chiếm đóng. Chúng đã mạo phạm thánh địa của Ngài bằng cách phá hủy nơi ấy. Chúng cũng đã giết các nhà tiên tri của Y-sơ-ra-ên. Nó giống như tình hình chiến tranh Việt Nam khi người Mỹ phá hủy hầu hết mọi thứ trong nước và giết chết hàng trăm, hàng nghìn người dân vô tội.
Thi Thiên Chương 74 là lời cầu xin Chúa cứu giúp đền thờ và người dân sự khỏi sự diệt vọng. Trong trường hợp của bài Thi thiên này, những gì chúng ta thấy là một cuộc tấn công của kẻ thù của Y-sơ-ra-ên. Ở thời của Chúa Giêsu, không có cuộc tấn công vật lý nào hướng tới đền thờ. Thậm chí tệ hơn đó là cuộc tấn công về mặt tâm linh. Thi thiên Chương 74 nói về việc những kẻ cai trị ngoại quốc tấn công và phá hủy Giê-ru-sa-lem. Do đó tôi đã so sánh nó với việc người Mỹ tấn công Việt Nam. Nhưng sau cuộc tấn công này là một cuộc công phá thậm chí còn mạnh hơn, đó là cuộc tấn công về mặt tinh thần. Với cuộc tấn công tinh thần này, tôi đang nói tới cuộc tấn công ma quỷ. Nói khác đi, cuộc tấn công đầu tiên là tấn công về mặt thể xác và thứ hai là tấn công về tinh thần. Và giờ bạn có thể đoán được cách nào là khó hơn cả.
Một cuộc tấn công của ma quỷ tới cơ thể có nghĩa là mọi loại bệnh tật và bất kỳ khó khăn nào mà cơ thể chúng ta gặp phải. Chúng ta mang thân xác của tội lỗi bởi tội lỗi của A-đam và E-va. Điều đó có nghĩa là cơ thể chúng ta khá yếu đuối. Chúa Giê-su đã nói điều này trong Ma-thi-ơ Chương 26:41 Hãy thức canh và cầu nguyện, nếu không các ngươi sa vào chước cám dỗ; tâm thần thì muốn lắm, mà xác thịt thì yếu đuối. Vì xác thịt hay thể xác của chúng ta yếu ớt nên chúng ta cảm thấy buồn ngủ nhất là khi đọc Kinh Thánh hoặc cầu nguyện. Sự yếu đuối của cơ thể khiến chúng ta phớt lờ cả việc tuân theo các quy tắc của Mùa Chay. Ngay cả khi bạn đang làm theo Mùa Chay, nếu bạn bắt gặp người khác ăn một món gà ngon, bạn sẽ quên đi Mùa Chay và cùng họ thưởng thức món gà ấy. Hoặc chúng ta có thể rơi vào cạm bẫy của những tội lỗi khác.
Ma quỷ biết điều này và vì thế nó tấn công vào thể xác để làm cho chúng ta cảm thấy mệt mỏi, lười biếng, hoặc bị cám dỗ vào con đường tội lỗi, v.v. Khi rơi vào những cạm bẫy này, ma quỷ có cơ hội tiến vào bên trong và lập tức nhắm tới trạng thái tinh thần của chúng ta. Đây là lúc rắc rối thực sự sẽ xảy ra trong cuộc sống. Và đây chính xác là những gì đã xảy ra với những người dân của Chúa. Như chúng ta đã thảo luận trước đó, vào thời Chúa Giê-su, đền thờ đã hoàn toàn trở nên nhũng nhiễu. Những người thờ phụng đều đã không còn nữa. Thay vì thờ phụng, việc kinh doanh mới là thứ đang diễn ra trong đền thờ. Giờ đây, linh hồn của tất thảy mọi người đều đã bị ma quỷ trói buộc.
Đến thời của Chúa Giê-su, con người ta trở nên vô vọng. Họ không biết phải làm gì hay đi tới đâu để được cứu rỗi. Đây là lúc Chúa Giê-su đến với thế gian. Điều này được nói trong Thi thiên Chương 74:12 Đức Chúa Trời là Vua của tôi, Ngài sẽ cứu rỗi tôi. Và Đức Chúa Trời và Vua ấy là Chúa Giê-su, Đấng sẽ cứu thế giới khỏi sự hủy diệt tâm linh. Bây giờ chúng ta hãy quay trở lại đoạn văn tối nay. Chúa Giê-su yêu cầu các môn đệ của Ngài lấy một con lừa cho Ngài. Một thứ gì đó khá kỳ lạ. Các vị vua thường cưỡi ngựa và đi trên xe ngựa. Thế nhưng, Đức Chúa Trời Vua lại đang đi bộ. Còn khi nói đến việc cưỡi ngựa, thay vì cưỡi ngựa, người ta thấy Ngài cưỡi lừa.
Đây là một sự ứng nghiệm khác của lời tiên tri mà chúng ta đọc trong Xa-cha-ri Chương 9:9 Hỡi con gái Si-ôn, hãy mừng rỡ cả thể! Hỡi con gái Giê-ru-sa-lem, hãy trổi tiếng reo vui! Nầy, Vua ngươi đến cùng ngươi, Ngài là công bình và ban sự cứu rỗi, nhu mì và cưỡi lừa, tức là con của lừa cái. Điều này đã được tiên tri bởi Xa-cha-ri 500 năm trước khi Chúa Giê-su đến thế gian. Đức Thánh Linh thông tỏ cho Xa-cha-ri biết rằng Vua sắp đến và Ngài sẽ cưỡi lừa để đi đến Giê-ru-sa-lem và cứu dân chúng khỏi sự ràng buộc tâm linh. Như chúng ta đọc trong câu trích dẫn ở trên, nhà vua là một người khiêm nhường. Do đó, Ngài đang cưỡi trên một con lừa. Ngài vẫn sẽ thắng. Câu thơ nói rằng, Ngài sẽ khải hoàn và đắc thắng.
Bài học mà chúng ta học được từ điều này là bạn không cần tới sức mạnh thể chất và sự hùng mạnh để chiến thắng được ma quỷ. Thay vào đó bạn cần phải khiêm tốn. Đó là bởi vì chúng ta không chiến đấu trong một cuộc chiến thể chất. Chúng ta đang chiến đấu trong một cuộc chiến tâm linh. Đó là cuộc chiến giữa hai linh hồn, linh hồn của chúng ta và linh hồn ma quỷ. Điều đó có nghĩa là chúng ta không thể nhìn thấy kẻ thù bằng con mắt thể xác của mình. Nếu chúng ta có thể nhìn thấy ma quỷ, chúng ta có thể tóm lấy hắn và giết hắn. Nhưng chúng ta không thể nhìn thấy hắn ta. Chúng ta cũng không thể nhìn thấy linh hồn của mình. Nếu chúng ta có thể nhìn thấy linh hồn của mình, chúng ta có thể ngăn chặn nó khỏi ma quỷ và bảo vệ linh hồn ấy. Chúng ta cũng không thể làm điều đó. Nó có nghĩa là chúng ta đang ở trong một tình huống bất lực. Có nghĩa là chúng ta đang ở trong tình thế không thể tự mình chiến đấu mà cần có người giúp đỡ. Và chỉ người đó mới có thể giúp được chúng ta, những người đã từng ở trong hoàn cảnh tương tự và đã thắng trận. Và không ai khác đã từng thắng trong trận chiến chống lại ma quỷ ngoại trừ Chúa Giê-su. Vì vậy, chúng ta cần sự giúp đỡ và hỗ trợ của Ngài để chiến đấu với ma quỷ. Do đó, Thi Thiên Chương 46:1 nói rằng Đức Chúa Trời là nơi nương náu và mang lại sức lực của chúng ta, một sự giúp đỡ trong cơn gian truân.
Điều chúng ta học được từ Chúa Giê-su là cách vượt qua hoàn cảnh khó khăn hoặc dường như không thể đánh bại. Như tôi đã nói, phẩm chất quan trọng nhất mà chúng ta cần có là sự khiêm tốn. Chúa Giê-su đã và đang là Đức Chúa Trời. Ngài xua đuổi quỷ dữ ra khỏi cơ thể mỗi người chỉ bằng cách ra lệnh cho chúng ra khỏi mà thôi. Chúng ta đọc thấy ma quỷ sợ hãi và thậm chí cầu xin Chúa Giê-su đừng tiêu diệt chúng hoàn toàn. Điều này cho thấy rằng Chúa Giê-su thật mạnh mẽ. Khi bạn có nhiều quyền lực, bạn sẽ làm gì? Điều gì đảm bảo rằng bạn sẽ không lạm dụng quyền lực của mình? Chúng ta biết về những người nắm quyền và cách họ sử dụng quyền lực. Nó đã không được sử dụng hợp lý mà trái lại, quyền lực đã bị lạm dụng. Sử dụng sai trái và lạm dụng quyền lực thực sự là hành động của quỷ dữ. Lạm dụng quyền lực có thể áp bức những người vô tội. Nhưng bằng cách lạm dụng quyền lực, người ta không thể đánh lại ma quỷ vì ma quỷ không hề chiến đấu với nhau. Chúng ta đã nghiên cứu về điều này trong Ma-thi-ơ Chương 12:26 Nếu quỷ Sa-tan trừ quỷ Sa-tan, ấy là tự nó chia-xé nhau; thì nước nó làm sao còn được?
Chúa Giê-su dạy chúng ta về sự quản lý của Cơ đốc giáo. 1 Phi-e-rơ Chương 4:10 Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ ơn của Đức Chúa Trời. Và vì vậy, chúng ta là những người quản lý trung thành của Chúa và chúng ta phục vụ con cái của Chúa với bất cứ điều gì Chúa ban cho chúng ta. Một người phục vụ trong nhà hàng mang thức ăn từ nhà bếp đến cho khách hàng. Cũng vậy, chúng ta mang tình yêu và ân sủng của Chúa, từ Chúa đến với con cái của Ngài. Hãy tưởng tượng rằng bạn bước vào một nhà hàng và nhận thấy rằng người phục vụ rất kiêu ngạo, nói năng thô lỗ và cư xử bất lịch sự với bạn. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Tất nhiên bạn sẽ rời khỏi nhà hàng ngay lập tức và tìm tới một nơi tốt hơn để ăn.
Là người quản lý của Đức Chúa Trời, chúng ta cần phải khiêm nhường. Hê-bơ-rơ Chương 13:2 Chớ quên tỏ lòng hiếu khách; có khi kẻ làm điều đó đã tiếp đãi thiên sứ mà không biết. Bạn tốt đến mức nào trong việc đối xử với người lạ bằng tình yêu thương? Câu này nói về Áp-ra-ham và Sa-ra, những người lần lượt ở độ tuổi 100 và 90, khi có ba người đàn ông đến thăm họ. Cặp vợ chồng không có con. Những người đàn ông này thực sự là những thiên thần đang cải trang. Áp-ra-ham đối xử rất tôn trọng và chuẩn bị thức ăn ngon nhất cho họ. Khi những người đàn ông này rời đi, họ chúc phúc cho Áp-ra-ham và nói rằng vào năm tới, ông sẽ được ban phước với một đứa trẻ.
Áp-ra-ham được ban phước lành vì ông khiêm nhường. Chúa Giê-su đã đánh bại Sa-tan bằng sự khiêm nhường của Ngài. Ngài không cần một con ngựa để cưỡi đến ngôi đền và đuổi quỷ ra khỏi đó. Trong Thi Thiên Chương 20:7 Kẻ nầy nhờ cậy xe cộ, kẻ khác nhờ cậy ngựa, Nhưng chúng tôi nhờ cậy danh Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời chúng tôi. Cũng khi đọc Thi Thiên 33:17 Nhờ ngựa cho được cứu, ấy là vô ích, Nó chẳng bởi sức mạnh lớn của nó mà giải cứu được ai. Như những câu này gợi ý, chúng ta không thể tin tưởng vào sức mạnh của chính mình để đánh bại ma quỷ. Chúng ta cần sự giúp đỡ của Chúa. Ngài không phụ thuộc vào một con ngựa. Thay vào đó, ngài đã sử dụng một con lừa, và thậm chí không phải là một con lừa trưởng thành và mạnh mẽ, mà là một con lừa con thậm chí còn không đủ khỏe.
Hãy tưởng tượng rằng một người cha hoặc người mẹ nhờ đứa con trai 5 hoặc 6 tuổi của họ cõng mình. Người bố hoặc mẹ cao 5 thước và cậu bé chỉ cao vỏn vẹn 2 thước hoặc 3 thước. Hơn nữa, trọng lượng của họ là 70 hoặc 50 kg và đứa con trai chỉ nặng có 10 kg. Liệu đứa trẻ có thể cõng cha hoặc mẹ trên lưng và đi bộ không? Không đời nào. Nhưng đồng thời người bố hoặc mẹ này cũng không muốn làm đứa trẻ thất vọng. Họ sẽ làm gì? Họ sẽ giả vờ rằng cậu bé thật mạnh mẽ và đang địu bằng cách giữ chặt cậu bé nhưng hai chân sẽ đặt trên mặt đất và bố hoặc mẹ sẽ đỡ cậu và bước đi. Và sau khi hoàn thành, người bố hoặc mẹ ấy sẽ khen cậu bé rằng ồ ồ con trai của mẹ, con thật khỏe. Khi đó cậu bé ấy sẽ rất hạnh phúc. Ở đây, cha hoặc mẹ nên trở nên khiêm tốn và khiến con trai họ cảm thấy tự hào.
Chúa Giê-su cưỡi lừa con giúp chúng ta học về sự khiêm tốn để thu phục người khác. Chỉ có sự khiêm tốn mới có thể giúp đánh bại ma quỷ. Một người quản lý cần phải khiêm tốn trong một nhà hàng để thu hút được nhiều khách hàng hơn. Cha mẹ trở nên khiêm tốn để làm cho con cái của họ cảm thấy tự hào và mạnh mẽ. Sự khiêm nhường là vũ khí tốt nhất có thể giúp chúng ta đánh bại Satan. Ê-phê-sô 6:10 Vả lại, hãy đặt niềm tin trong Chúa, nhờ sức toàn năng của Ngài. Chúng ta không có bất kỳ sức mạnh nào để đánh bại ma quỷ. Nhưng, chúng ta có sức mạnh từ thập giá của Chúa Giê-su. Vì lẽ đó, trong Mùa Chay này, chúng ta đi đến thập giá để nhận được sức mạnh từ thập giá. Chúng ta hãy khiêm tốn và cùng nhau bước tới thập giá.
Chúa phù hộ bạn. Amen.
No comments:
Post a Comment