Wednesday, June 24, 2020

Matthew 6:1-4 Hãy thận trọng khi làm việc từ thiện

Glory be to the Father, the Son and the Holy Spirit, one true God. Amen. 
Vinh quang dành cho Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh thần, một vị Chúa thực sự. Amen.
Dear brothers and sisters in Christ,
Các anh chị em trong Chúa thân mến,
We have now finished chapter 5 of Matthew. Tonight, we are starting with Matthew 6. In Matthew chapter 5 we studied about the beatitudes first. Then we also studied Jesus’ teaching concerning anger, adultery, divorce, oaths and retaliation. Chapter 5 ends with an advice from Jesus,  love your enemies. 
Chúng ta đã học xong chương 5 của Matthew. Tối nay chúng ta sẽ chuyển sang chương 6. Ở Matthew chương 5, chúng ta học về các Phước Lành. Sau đó chúng ta học về những lời dạy của Chúa liên quan đến sự tức giận, ly dị, thề, và sự trả thù. Chương 5 kết thúc với lời khuyên của Chúa, hãy yêu kẻ thù của bạn.
Tonight’s reading is from Matthew 6:1-4 (let us read). 
Tối nay chúng ta sẽ học Matthew 6:1-4
“Hãy thận trọng khi làm việc từ thiện, đừng nhằm phô trương trước mặt mọi người. Nếu không các con chẳng được phần thưởng gì từ Cha của các con ở trên trời. Vậy khi con làm việc từ thiện, đừng thổi kèn trước mặt mình như những kẻ đạo đức giả làm trong nhà hội, và ngoài đường phố để được người ta khen ngợi. Thật, ta bảo các con, những kẻ ấy đã nhận được phần thưởng của mình rồi. Nhưng khi con làm việc từ thiện, đừng cho tay trái biết tay phải làm gì để việc từ thiện của con được kín đáo, và Cha con, Đấng thấy trong nơi kín đáo, sẽ ban thưởng cho con.
You must have heard the proverb that ‘empty vessels make the most sound’. It means that those with a little knowledge speak the most. If the vessel is full there is little noise made. Our relationship with God also is like a vessel. People with very little knowledge often pretend that they know everything. Even if we have read and studied the whole Bible, still our knowledge about God is very little. Romans 11:33-34 O the depth of the riches and wisdom and knowledge of God! How unsearchable are His judgements and how inscrutable His ways! For who has known the mind of the Lord? Or who has been His counselor? (also see 1 Corinthians 2:16). 
Các bạn hẳn có biết câu tục ngữ: “thùng rỗng kêu to”. Câu này có nghĩa rằng những người có ít kiến thức thường hay nói nhiều. Nếu thùng đầy, thì sẽ có ít tiếng động. Mối quan hệ của chúng ta với Chúa cũng giống như chiếc thùng vậy. Người biết ít thường tỏ ra là cái gì mình cũng biết. Ngay cả khi chúng ta đọc hết và thuộc hết cả cuốn Kinh thánh, kiến thức của chúng ta về Chúa vẫn rất ít ỏi. Romans 11:33-34 Ôi sự giàu có, khôn ngoan và hiểu biết của Đức Chuá Trời thật sâu nhiệm biết bao! Sự phán xét của Ngài làm sao biết được, đường lối Ngài làm sao hiểu được?
Vì ai biết được tư tưởng Chúa? Ai làm cố vấn cho Ngài?
(1 Corinthians 2:16)
In tonight’s passage Jesus’ teaching is concerning ‘show off’. It is about showing our piety and our actions to others. The primary intention of this show off is for others to praise us. The people, especially the Pharisees and Scribes during the time of Jesus were hollow showmen. Matthew 23:5-7 They do all their deeds to be seen by others; for they make their phylacteries broad and fringes long. They love to have the place of honour at banquets and the best seats in the synagogues, and to be greeted with respect in the marketplaces, and to have people call them rabbi. 
Trong đoạn tối nay, lời Chúa dạy liên quan đến việc khoe khoang. Nó liên quan đến việc chúng ta tỏ lòng thương xót với người khác. Ý định chủ yếu của việc khoe khoang này là để người khác khen ngợi chúng ta. Những người Pharisi và những vị trưởng lão trong thời của Chúa đều là những kẻ khoe khoang giả tạo như vậy. Matthew 23:5-7 “Họ làm việc gì cũng cốt để cho người ta thấy. Vì vậy, họ làm những thẻ kinh thật rộng, rủ tua áo cho dài; họ thích ngồi chỗ danh dự trong bữa tiệc và những ghế quan trọng nhất trong các nhà hội; họ muốn được chào giữa phố chợ và được gọi là thầy”
Jesus mainly focused concerning almsgiving in this section. May I ask you, when you help others do you expect anything back from them? Do you tell others that see I have helped such and such person? Or, do you keep reminding the person whom you helped by saying ‘don’t forget, I helped you when you were in need? If you do any of these things, you are a selfish person because you want others to praise you and be obliged to you.
Chúa chủ yếu tập trung đề cập đến việc từ thiện ở chương này. Tôi muốn hỏi các bạn khi bạn giúp đỡ người khác, bạn có mong muốn điều gì báo đáp không? Bạn có nói với người khác là thấy không, tôi đã giúp những người đấy người đấy. Hoặc bạn cứ nhắc nhở người mà bạn giúp bằng cách nói rằng ‘đừng quên, tôi đã giúp anh khi anh cần đấy? Nếu bạn làm bất cứ điều nào trong số điều này, bạn là một kẻ ích kỷ bởi bạn chỉ muốn người khác khen bạn và biết ơn mình.
The Pharisees and Scribes had a habit of blowing the trumpet in front of them when they gave alms. So what they did was, whenever they gave alms to a beggar, they would make a public announcement and invite all the people to come and attend the alms giving function. Then the poor people will line up and get a little bit of help from the Pharisees and the Scribes. All others attending the ceremony will clap hands and praise the Pharisees and the Scribes. We have a similar practice in certain cultures. In their weddings, you can see one person sitting besides the bride and groom with a notebook writing down who has gifted what. They keep a record of the gifts received and later pay back according to what they have received.
Những người Pha ri si và những vị trưởng lão có thói quen thổi kèn trước mặt khi họ làm từ thiện. Điều họ làm ở đây là, mỗi khi họ ban phát bố thí, họ sẽ đưa ra thông báo rộng rãi và mời tất cả mọi người đến và tham dự buổi lễ. Sau đó những người đáng thương này sẽ tới xếp hàng và nhận lấy một chút ít bố thí từ những người Pha-risi và những vị trưởng lão. Tất cả những người khác tham dự buổi lễ sẽ vỗ tay và tán dương người Pharisi và các vị trưởng lão này. Chúng ta cũng có những hoạt động tương tự như vậy trong các nền văn hóa khác. Trong đám cưới, bạn sẽ thấy một người ngồi bên cạnh cô dâu và chú rể với một cuốn sổ ghi chép ai tặng cái gì. Họ ghi lại những món quà được tặng để sau còn trả lại theo những thứ mà họ được nhận.
Jesus strongly opposed this practice. Instead, He said, when you give something to somebody, do it in secret. Never let even your left hand know what your right hand is doing (vs. 3). It means that you should not even tell yourselves that see I have helped such and such person. Just give and forget what you have done. In Luke 14:13-14 Jesus said, But when you host a banquet, invite the poor and the crippled, the lame and the blind, and you will be blessed. Since they cannot repay you, you will be repaid at the resurrection of the righteous. 
Chúa Giê Su kịch liệt phản đối hành vi này. Thay vào đó, Chúa nói, khi mình cho ai cái gì thì phải làm một cách kín đáo. Đừng bao giờ để tay trái biết tay phải làm gì (câu 3). Điều này nghĩa là bạn không nên chỉ nói với bản thân rằng đã giúp người này người kia. Hãy cho và quên những điều mà bạn đã làm. Trong Luke 14:13-14 “Khi ngươi đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù thì ngươi sẽ được phước, vì họ không thể trả ơn cho ngươi; đến ngày người công chính sống lại thì ngươi sẽ được đền ơn.”
So why is Jesus opposed to this practice? There are a few fundamental principles behind this teaching. 
Vậy, tại sao Chúa Giê Su lại phản đối những hành vi này? Có những nguyên tắc cơ bản đằng sau những lời dạy này :
1.    Whatever we have is actually a gift from God. Often people think that whatever they have is because of their hard work. Yes, of course it is your hard work but who gave you the energy and strength to work hard. There are so many people around us who work so hard but still do not have enough. So, it is not just your hard work but the mercy and grace of God. Your hard work needs to be blessed by the Lord. Without Lord’s blessing, all your hard work is a waste of time. Without submitting to the Lord, no one will be able to prosper. Let us read Psalm 127: 1-2 Unless the Lord builds the house, those who build it labor in vain. Unless the Lord guards the city, the guard keeps watch in vain. It is in vain that you wake up early and go late to rest…
1. Bất kỳ điều gì chúng ta có đều là ơn phước lành từ Chúa. Thường người ta hay nghĩ rằng, những gì mình có là do lao động khó nhọc mà có. Đúng, đúng là mình phải lao động khó nhọc nhưng ai cho chúng ta năng lượng và sức mạnh để lao động. Có nhiều người cũng lao động khó nhọc nhưng họ vẫn không đủ ăn. Vì thế, lao động không chưa đủ mà còn cần phải có sự nhân từ và ân điển của Chúa. Công việc khó nhọc của bạn cần phải được Chúa ban phước. Nếu không có phước lành của Chúa, tất cả các việc khó nhọc đều không thu lại kết quả gì. Nếu không phó thác cho Chúa, không ai có thể phát triển được. Chúng ta hãy đọc Thi thiên 127:1-2 Nếu Đức Giê Hô Va không cất nhà thì thợ xây có lao nhọc cũng luống công. Nếu Đức Giê Hô Va không canh giữ thành thì người lính canh có thức đêm cũng vô ích.
Often students complain that I try to concentrate on my studies but cannot. Workers complain that I work hard from morning till evening, I do even night shifts, but I still do not have enough money. Let me explain why this is the case. Let us read a parable that Jesus said in Matthew 13:24-25 The kingdom of heaven may be compared to someone who sowed good seed in his field; but while everybody was asleep, an enemy came and sowed weeds among the wheat, and then went away. So when the plants came up and bore grains then the weeds appeared as well. And the servants of the householder came and said to him, master, did you not sow good seeds in your field? Where then did the weeds come from? He answered, an enemy has done this. 
Học sinh thường hay phàn nàn rằng tôi muốn tập trung học nhưng không được. Người công nhân phàn nàn rằng, tôi làm lụng từ sáng đến tối, thậm chí làm cả ca đêm nhưng vẫn không có đủ tiền. Chúng ta cùng giải thích điều này. Chúng ta hãy đọc một dụ ngôn mà Chúa nói trong Matthew 13:24-25 “Đức Chúa Giê Su phán với họ một ẩn dụ khác: Vương quốc thiên đàng giống như một người gieo giống tốt trong đồng ruộng mình. Nhưng lúc mọi người đang ngủ thì kẻ thù của người ấy đến, gieo cỏ lùng vào giữa lối rồi đi. Khi lúa mọc lên và trổ bông thì cỏ lùng cũng xuất hiện. Các đầy tớ của chủ nhà đến trình rằng: Thưa chủ, chẳng phải chủ đã gieo giống tốt trong đồng ruộng của chủ sao? Vậy cỏ lùng do đâu mà có. Chủ đáp: Một kẻ thù đã làm điều ấy.
Dear friends, our enemy is the devil. He will always try to destroy our hard work. In the same way as the devil did to the poor farmer, he does to us. When students sit down to study, the devil will bring hundreds of thoughts and distractions into the mind. Even when you make up your mind to study, the devil will use other people to put you down. For example, your teacher might put you down by saying that you are lazy, you will fail, and so on. At work, friends will come up with crafty ideas such as if you invest money here or there you can double your investment in 3 months, 6 months or a year. We have to be extremely careful of all the tactics of the devil. In 2 Corinthians 2:11 St Paul said, do not allow Satan to outwit you, and you should be aware of his schemes. 
Các bạn thân mến, kẻ thù của chúng ta chính là quỷ. Nó sẽ luôn luôn tìm cách phá hủy công việc khó nhọc của chúng ta. Tương tự như cách nó làm với người nông dân kia, nó cũng sẽ làm thế với chúng ta. Khi học sinh ngồi xuống học, quỷ sẽ mang đến hàng vạn ý nghĩ và sự xao lãng đến tâm trí. Ngay cả khi bạn quyết định học, quỷ sẽ dùng người khác để làm bạn nhụt chí. Ví dụ, người giáo viên sẽ làm bạn nản khi nói rằng bạn lười, bạn sẽ thi trượt, vân vân. Ở nơi làm việc, bạn bè sẽ nảy ra những ý tưởng xảo quyệt. Chẳng hạn, nếu bạn đầu tư vào đây, sẽ tăng lời lãi lên trong 3 tháng, 6 tháng, một năm. Bạn cần phải hết sức cẩn thận với những mánh khóe của quỷ. Trong 2 Corinthians 2:11 thánh Paul nói “Để Satan không lợi dụng chúng ta được, vì chúng ta không lại gì các mánh khóe của nó”
2.             So what should we do? The very first thing that we should do is to submit us and whatever we have to God. Students should submit their studies to Jesus. Workers should submit their work to the Lord. What you should do is, when you sit down to study, grab your Bible and read a passage first. Then say a short prayer saying O Lord, I submit my brain, intellect and thoughts into your hands. Please guide me through my studies. Likewise, workers should start their work only after submitting their work to the Lord. Again after finishing, say a word of thanks to the Lord and submit all what you have studied to the Lord. In this way, you will be blessed in your studies and work.
2. Vậy chúng ta nên làm gì?
Let us read John 15:4-5 Abide in me as I abide in you. Just as the branch cannot bear fruit by itself unless it abides in the vine, neither can you unless you abide in me. So the answer to the question, what should we do is simple: Just submit to the Lord. If we submit ourselves and everything that we have to the Lord, He will take care of it and bless us. 
Chúng ta hãy đọc John 15:4-5 Hãy cứ ở trong Ta thì Ta sẽ ở trong các con. Như cành nho, nếu không ở trong cây nho thì tự nó không thể ra quả được. Nếu các con không cứ ở trong Ta thì cũng như vậy” Vì câu trả lời ở đây khá đơn giản, hãy phó thác cho Chúa. Nếu bạn phó thác bản thân bạn và mọi thứ bạn có cho Chúa, Chúa sẽ nhận lãnh trách nhiệm và ban phước cho bạn.
The Pharisees were not submitting their wealth to the Lord. Instead, they used to reap praise from people using the gift that God has given them. Herod was a powerful King. The people of Tyre and Sidon depended on him for food. Once he became angry with these people and stopped the supply. Then the poor people begged the King for food. Now let us read Acts 12: 21-23. We read here that Herod prided himself in his wealth and he received the punishment. 
Những người Pharisi không phó thác của cải của họ cho Chúa. Thay vào đó, họ nhận lời khen từ mọi người từ những ơn lành mà họ có được từ Chúa. Herod là một vị vua hùng mạnh. Người dân Tyre và Sidon phụ thuộc vào vua để có thức ăn. Khi Vua giận dữ trước những người này thì Vua ngừng không cung cấp thức ăn nữa. Và những người nghèo đến xin Vua thức ăn. Chúng ta hãy đọc trong Acts 12:21-23 “Đến ngày đã định, Vua Herod mặc triều phục ngồi trên ngai truyền phán cho họ. Dân chúng kêu lớn: Đây là tiếng một vị thần, không phải tiếng loài người đâu. Lập tức một thiên sứ của Chúa đánh Herod vì Vua không nhường vinh quang cho Đức Chúa Trời. Vua bị trùng đục mà chết.”
The Pharisees and the Scribes did the same thing. As I said earlier, they sought praise from the people by publicly showing off their alms giving. When students pride in their intellect or workers pride in their own strength they fail because the Lord is not with them. The farmer who sowed seeds did it very well. But he was not alert in the night. It means that the farmer did not pray asking the Lord to help protect his work. He should have prayed using Psalm 4:8 I will both lie down and sleep in peace; for you alone, O Lord, make me lie down in safety. Dear friends, before hitting bed, spend time with the Lord instead of wasting time on your mobile phone. Submit all your days hard work to the Lord and thank Him for the day. If you do it every night, you will wake up blessed the next morning. 
Những người Pharisi và những vị trưởng lão cũng làm những điều tương tự. Như tôi đã nói, họ tìm cầu sự khen ngợi từ mọi người bằng cách khoe khoang sự bố thí của họ. Khi học sinh tự hào về tri thức của họ hay người công nhân tự hào về sức mạnh của riêng họ, họ thất bại vì Chúa không ở cùng họ. Người nông dân gieo hạt đã làm rất tốt. Nhưng người đó không canh gác kỹ vào ban đêm. Có nghĩa là người đó đã không cầu nguyện Chúa xin Chúa giúp đỡ và bảo vệ công việc của mình. Người đó lẽ ra đã phải cầu nguyện bằng Thi thiên 4:8 Con sẽ nằm và ngủ bình an vì chỉ mình Ngài gìn giữ con được sống an lành. Các bạn thân mến, trước khi đi ngủ, hãy dành thời gian với Chúa thay vì dành thời gian với điện thoại. Hãy phó thác những lao động khó nhọc của các bạn cho Chúa và cảm ơn Chúa vì một ngày đó. Nếu bạn làm điều đó mỗi tối, bạn sẽ thức dậy tràn đầy ân điển vào buổi sáng hôm sau.
3.              The third thing that we should not forget is we are just the work of the Lord's hands. Isaiah 64:8 Yet O Lord, you are our Father; we are the clay, and you are our potter. As we know, a potter can make a big pot or a tiny pot using the same clay he has. He can make whatever shape he wants to make. The clay cannot question or complain to the potter saying why do you make me in this shape. Instead, the clay completely submits itself into the hands of the potter. In the same way, we submit ourselves into the hands of the Lord. We just follow what the Lord instructs us. 
3. Điều thứ ba chúng ta không nên quên đó là chúng ta chỉ là tạo vật của bàn tay Chúa. Isaiah 64:8 “Thế nhưng, lạy Đức Giê Hô Va, bây giờ Ngài là Cha chúng con, Chúng con là đất sét, Ngài là thợ gốm; Tất cả chúng con là tạo vật của tay Ngài. Như chúng ta biết, người thợ gốm có thể làm cái bình gốm lớn hoặc bình nhỏ từ cùng một loại đất sét mà ngài có. Ngài có thể tạo nên bất kỳ hình dạng nào Ngài muốn. Đất sét đâu có quyền hỏi hay vặn vẹo người thợ gốm tại sao ông làm tôi ra hình dạng này. Thay vào đó, đất sét hoàn toàn phó thác vào tay người thợ gốm. Tương tự như vậy, chúng ta phó thác bản thân vào trong tay của Chúa. Chúng ta làm theo những điều là Chúa hướng dẫn chúng ta.
The wealth that we have is not for ourselves to boast or misuse to reap praise and popularity. Instead, we should remember that whatever we have actually belongs to the Lord. God has given them to us to use for His purpose. 1 Peter 4:10 Each of you should use whatever gift you have received to serve others, as faithful stewards of God’s grace in its various forms. We are gifted with different talents and skills. Some are good singers, some are good teachers, some are good at business, some are doctors, engineers, accountants etc. We should remember that whatever talent or skill we have is a gift of God. We should first thank God for the gift. When a singer submits his talent to the Lord, He will bless his voice. Likewise submit whatever you have to the Lord. He will bless and multiply them. 
Tài sản mà chúng ta có không phải để bản thân chúng ta khoe khoang hay để sử dụng sai và rồi gặt lấy sự khen ngợi hay sự nổi tiếng. Thay vào đó, chúng ta nên nhớ rằng, bất kỳ điều gì chúng ta có thực sự thuộc về Chúa. Chúa đã ban chúng cho chúng ta để sử dụng cho mục đích của Ngài. . 1 Peter 4:10 “mỗi người hãy dùng ân tứ mà mình đã nhận, phục vụ nhau, như người quản lý trung tín khéo sử dụng ân điển của Đức Chúa Trời nhiều cách khác nhau” Chúng ta được ban cho với những tài năng và kỹ năng khác nhau. Một số người là ca sĩ, một số là giáo viên giỏi, một số giỏi kinh doanh, một số lại là bác sĩ, kỹ sư, kế toán vv… Chúng ta nên nhớ rằng, bất cứ tài năng hay kỹ năng gì mà chúng ta có đều là ân điển của Chúa. Chúng ta cần phải cảm ơn Chúa trước hết. Khi người ca sĩ phó thác tài năng cho Chúa, Chúa sẽ ban phước cho giọng hát đó. Tương tự như vậy, hãy phó thác bất kỳ điều gì bạn có cho Chúa. Ngài sẽ ban phước và nhân lên gấp bội.
Submitting to the Lord means, before doing anything we pray and tell the Lord, ‘O Lord, I am going to study, please be with me’. Before going to do something, pray to the Lord and say, ‘I submit it to your will O Lord; if it is your will, let it happen to me’. Let us read James 4:13-16 Come now, you who say, “Today or tomorrow we will go to such and such a town and spend a year there, doing business and making money.” Yet you do not even know what tomorrow will bring. What is your life? For you are a mist that appears for a little while and then vanishes. Instead you ought to say, “If the Lord wishes, we will live and do this or that.” As it is, you boast in arrogance; all such boasting is evil. 
Phó thác cho Chúa nghĩa là, trước khi làm điều gì, chúng ta cầu nguyện và bảo Chúa “Lạy Chúa, con chuẩn bị học, xin hãy ở cùng con” Trước khi làm điều gì, chúng ta nói, con phó thác điều này vào ý chí của Chúa; nếu đây là ý chí của Chúa, xin nó xảy ra với con. Chúng ta hãy đọc James 4:13-16 “Bây giờ hỡi anh em là những người đang nói: “hôm nay hoặc ngày mai chúng ta sẽ đến thành phố kia, ở đó một năm buôn bán, kiếm lời”. Nhưng anh em không biết ngày mai sẽ thế nào, sự sống của anh em là gì? Vì anh em chỉ như hơi nước, xuất hiện trong giây lát rồi lại tan ngay. Đúng ra anh em phải nói: “nếu Chúa muốn và chúng ta còn sống thì sẽ làm việc nọ việc kia.” Nhưng anh em lại kiêu căng, tự phụ. Mọi thứ kiêu căng như thế đều là xấu. Vậy ai biết điều tốt cần phải làm mà không làm, thì phạm tội.
Now, we know why public display of almsgiving is not acceptable to God. It is because, when we want others to see what we are gifting, we are actually expecting ourselves to be praised. We have nothing to praise because the gift that we give to others is not actually ours. It is God’s wealth. So we should not be praised, instead, God should be praised. 
Bây giờ chúng ta đã hiểu được tại sao việc phô ra công chúng việc bố thí là không thể chấp nhận được với Chúa. Đó là bởi vì khi chúng ta muốn người khác nhìn thấy, chúng ta đang mong đợi nhận được lời khen. Chúng ta chẳng có gì để khen bởi vì món quà chúng ta tặng cho người khác thực ra không phải của chúng ta. Đó là sự giàu có của Chúa. Vì thế chúng ta không nên được ngợi khen, thay vào đó, Chúa mới là người đáng để ngợi khen.
One most important thing that we should know is, when God blesses us and gives us something, He does not announce it to the whole world. When He blesses you, God does not tell me or others that look I have given this much blessing to her or him. God does everything in secret. In the same way, when we share God’s blessings with others, we must not boast or publicise it. The postman who brings a letter to us is not the one who wrote the letter. The job of the postman is just to deliver the letter. The courier person just delivers the gift sent by someone else. The gift is not from the courier person. He or she is just delivering it to us. In the same way, whatever we have is the gift of God given to us. We as a postman or courier person deliver it to another child of God. 
Một điều quan trọng nhất, mà chúng ta nên biết đó là, khi Chúa ban ơn cho chúng ta, và cho chúng ta điều gì, Ngài không công bố với thế giới. Khi Ngài ban ơn cho chúng ta, Ngài không nói với tôi hay người khác rằng, xem này, ta đã ban ơn lớn này cho bạn này hay bạn kia đấy. Chúa cứ lẳng lặng làm thôi. Tương tự như vậy, khi chúng ta chia sẻ ơn phước của Chúa với người khác, chúng ta không được phép khoe khoang hay công bố cho mọi người biết. người đưa thư mang lá thư tới cho chúng ta không phải là người viết thư. Công việc của người đưa thư chỉ là đưa lá thư mà thôi. Người vận chuyển chỉ giao món hàng gửi bởi một người khác. Món quà không đến từ người vận chuyển. Người đó chỉ đang chuyển đến cho chúng ta mà thôi. Tương tự như thế, tất cả những gì chúng ta có, đó đều là quà của Chúa ban cho chúng ta. Chúng ta như là người đưa thư hoặc người vận chuyển sẽ chuyển giao nó cho một người con khác của Chúa.
Therefore, dear friends, let us be practical, knowledgeable about the gift of God and submit ourselves to His will. Help others as much as you can, but keep it secret. God sees your actions and will praise and reward you.
Do đó, các bạn thân mến, chúng ta hãy luôn hiểu biết và thực tế về ân điển của Chúa và phó thác bản thân chúng ta cho ý muốn của Ngài. Hãy giúp đỡ người khác càng nhiều càng tốt nhưng hãy giữ nó trong bí mật. Chúa là đấng nhìn thấy hành động ấy sẽ ngợi khen và ban thưởng cho bạn.
God bless you all. Amen.
Cầu Chúa ban phước cho tất cả các bạn. Amen.



No comments:

Post a Comment