Bible Study Part - 124
Chua Giesu
Matthew 21: 18-22
Fr Saji K. Mathew
Vinh Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, một Thiên Chúa duy nhất. Amen.
Anh chị em thân mến,
Chúng ta đã học về quá trinh khải hoàn của Chúa Giê-su vào thành Giê-ru-sa-lem.
Đầu tiên, chúng ta cần biết tại sao cuộc khải hoàn này được gọi là một sự “Chiến thắng”. Chiến thắng có nghĩa là chúng ta thắng được một cái gì đó. Trong bối cảnh Chúa Giê-su khải hoàn, điều đó có nghĩa là Ngài đã chiến thắng được cái ác. Chúng ta đã ở buổi học lần trước cách mà Chúa Giê-su trừ đuổi tất cả các hoạt động ma quỷ trong đền thờ. Điều đó có nghĩa là, cho đến thời điểm đó, ma quỷ vẫn đang kiểm soát ngôi đền. Chúa Giêsu bước vào đền thờ và đuổi quỷ ra khỏi đền thờ. Đây là lý do tại sao chúng ta gọi việc Chúa Giê-su vào đền thờ là khải hoàn.
Chúng ta đã nhắc đến những đoạn trong Kinh thánh một vài lần rằng thân thể chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời. Nhưng đôi khi hoặc mọi lúc, nó bị ma quỷ chiếm giữ. Vì vậy, chúng ta hãy mời Chúa Giê-su bước vào cuộc đời mình để Ngài bước tới và xua đuổi mọi ma quỷ ra khỏi thân thể chúng ta. Mỗi khi chúng ta nhận được “Holy Qurbana”, Chúa Giê-su đi vào cơ thể của chúng ta. Khi Ngài đi vào bên trong, chúng ta sẽ thoát khỏi mọi sự chiếm đóng của ma quỷ.
Ngôi nhà nơi chúng ta ở và làm việc cũng có thể bị ma quỷ chiếm giữ. Chúng ta cần biết cách đuổi chúng ra khỏi nơi chúng ta đang sống và nơi ta làm việc. Hãy xem chúng ta có thể làm điều này như thế nào: Chúng ta hãy đọc Giô-suê 6:1-5. Theo lời của Chúa, Giô-suê truyền lệnh cho các thầy tế lễ, quân đội và dân chúng. Họ đi vòng quanh tường thành Giê-ri-cô trong sáu ngày. Chúng ta hãy xem điều gì đã xảy ra vào ngày thứ bảy: vs. 20 Thế là dân chúng la hét, và thổi kèn. Vừa khi họ nghe thấy tiếng kèn, họ reo hò ầm ĩ, và tường thành đổ sập xuống; vì thế, họ tiến thẳng vào thành và chiếm được nó. Đây là cách người I-sơ-ra-li hân hoan tiến vào thành phố Giê-ri-cô. Giống như Giê-ru-sa-lem đã trở thành một nơi của ma quỷ, Giê-ri-cô trong Cựu Ước là một thành phố của ma quỷ. Thờ hình tượng và những hoạt động vô luân tràn ngập thành phố. Đối với những người có thẩm quyền trong đền thờ Giê-ru-sa-lem, tiền bạc là thứ họ tôn thờ. Họ thờ tiền thay vì thờ Đức Chúa Trời thật. Họ phớt lờ những người nghèo và vô tội và moi tiền của họ, đó là loại hoạt động vô đạo đức. Trong Cựu Ước, dân Chúa đã khải hoàn chiếm được thành Giê-ri-cô. Trong Tân Ước, Đức Chúa Giê-su đã tái chiếm lại thành phố của Đức Chúa Trời, đó là Giê-ru-sa-lem.
Nếu bạn muốn đuổi quỷ dữ ra khỏi nơi bạn đang sống hoặc làm việc, bạn cần đọc thầm Lời của Chúa và đi quanh nhà hoặc văn phòng của bạn. Đừng để ai biết bạn đang làm gì. Chỉ cần làm điều đó một cách lặng lẽ. Nếu bạn làm điều này với một tấm lòng trong sạch, ma quỷ sẽ trốn khỏi nhà hoặc nơi làm việc của bạn. Bằng cách này, bạn có thể làm sạch mọi nơi. Lời Đức Chúa Trời có quyền năng tẩy sạch như chúng ta đọc trong Giăng 15:3 Các ngươi đã được tẩy sạch bởi Lời của ta. Thử thách của bạn là bạn có thể đọc thuộc lòng bao nhiêu câu Kinh thánh- bởi vì bạn không thể đi quanh nhà hoặc văn phòng của mình với một cuốn Kinh thánh đang mở và đọc từ đó. Những người nhìn thấy nó có thể nói rằng bạn có vấn đề về tâm thần. Vì vậy, bạn cần học thuộc lòng một vài câu Kinh Thánh trước khi làm điều đó.
Bây giờ chúng ta hãy đọc đoạn văn tối nay: Ma-thi-ơ 21:18-22.
Ở đây, chúng ta đọc thấy Chúa Giê-su nguyền rủa cây vả vì nó không có trái. Nhưng nó có rất nhiều lá. Trong Mác 11:13, sự việc tương tự cũng được thuật lại khi nói rằng đó không phải là mùa trái cây. Chúng ta có thể nghĩ rằng điều đó hơi gay gắt khi Chúa Giêsu nguyền rủa cái cây và khiến nó khô héo hoàn toàn. Có một vài điều mà chúng ta cần phải hiểu ở đây:
Đầu tiên, chúng ta đọc rằng Chúa Giê-su đang đói. Nhưng Chúa Giê-su đã thì có loại đói nào? Trong Giăng 4, chúng ta đọc cuộc đối thoại dài của Chúa Giê-su với người đàn bà Sa-ma-ri. Trong thời gian này, các môn đệ đi mua thức ăn. Khi trở lại, các môn đệ thưa rằng: Lạy Chúa, thức ăn đã sẵn sàng, xin mời thầy ăn. Chúng ta hãy đọc Giăng 4:31-32 Trong khi đó, các môn đồ giục Ngài, thưa Ngài, hãy ăn chút gì đi. Nhưng Ngài phán với họ rằng: Ta có đồ ăn mà các ngươi không biết.
Ở đây, Chúa Giê-su không đề cập đến những thức ăn mà chúng ta ăn. Ngài ấy đang nói về món ăn tâm linh. Nó có một ý nghĩa rất sâu sắc. Khi bạn cứu ai đó khỏi sự hủy diệt, bằng cách chia sẻ Lời của Chúa, người đó sau này có thể đến giúp đỡ bạn khi cần. Chúa Giê-su thực sự đang trích dẫn Châm ngôn 27:23-27 khi ngài nói rằng ta có thức ăn để ăn mà ngươi không biết. Chúng ta hãy đọc Châm Ngôn 27:23-27. Chúng ta biết rằng Chúa Giê-su là người chăn chiên và những ai theo Ngài đều là chiên con. Giờ đây, khi ta chia sẻ Lời của Chúa với người khác, chúng ta đại diện cho người chăn chiên là Chúa Giê-su. Những người được cứu bởi chúng ta là những con cừu. Điều này đơn giản có nghĩa là, khi chúng ta quan tâm đến người khác và cố gắng cứu sống họ, họ sẽ luôn biết ơn chúng ta. Giống như chiên con cung cấp quần áo và những con cừu cung cấp thức ăn, chúng ta được nuôi dưỡng về mặt tâm linh nhờ những người đến với Chúa Giê-su thông qua chúng ta. Tinh thần của chúng ta sẽ tràn đầy khi chúng ta có thể cứu những người khác khỏi sự hủy diệt. Đó có thể là chăm sóc người bệnh, hay giúp đỡ ai đó gặp khó khăn, hay là việc cầu nguyện cho những người anh em của mình, hay có tấm lòng nhân ái, và chia sẻ tình yêu của Chúa Giê-su tới một người đang sống trong hận thù. Giống như Chúa Giê-su, chúng ta phải luôn có tinh thần khao khát giúp đỡ và cứu rỗi người khác. Khi chúng ta nghĩ đến và giúp đỡ người khác, cơn đói khát của chúng ta sẽ tan biến. Thi-thiên 63:5 Linh hồn tôi no nê như dự tiệc thịnh soạn, Miệng tôi mừng rỡ ngợi khen Ngài khi nghĩ đến Chúa trong giấc ngủ.
Cơn đói mà Chúa Giê-su cảm thấy khi Ngài từ Bê-tha-ni trở về Giê-ru-sa-lem vào ngày hôm sau là cơn đói về tâm linh. Tinh thần của ngài khao khát được cứu toàn bộ tạo vật. Ngày hôm trước, Ngài đã cứu được một số người và trẻ em. Chúa Giê-su tới không phải chỉ cho một số ít người. Ngài tới để cứu toàn thể tạo vật. Ngài không muốn một người nào không được cứu. Đây là cuộc trò chuyện cuối cùng của Chúa Giê-su với Đức Chúa Trời Cha khi chúng ta đọc trong Giăng 17:20 Ta cầu xin không chỉ thay mặt cho những người này, mà còn thay mặt cho những người sẽ tin vào Ta qua lời của họ.
Nhưng tại sao cây vả bị nguyền rủa? Cây vả tượng trưng cho Y-sơ-ra-ên, tuyển dân của Đức Chúa Trời. Đó là trách nhiệm của họ để cứu thế giới. Nhưng, thật không may, họ đã trở nên hư hỏng và quên đi nhiệm vụ của mình. Cây vả và cây nho là hai đồn điền tượng trưng cho Y-sơ-ra-ên như chúng ta đọc trong Giê-rê-mi 8:13 Chúa phán: Khi ta muốn hái chúng, không có nho trên cây nho, cũng không có trái vả trên cây vả; ngay cả những chiếc lá cũng khô héo, và những gì ta cho chúng đều đã rời xa. Nếu bạn đọc chương này từ đầu, bạn sẽ biết rằng nó đang nói về Y-sơ-ra-ên. Đây là điều Chúa Giê-su đã kinh nghiệm trên đường từ Bê-tha-ni trở về Giê-ru-sa-lem. Thậm chí không có một trái nào trên cây vả. Nhưng có rất nhiều lá. Đó chính xác là những gì Y-sơ-ra-ên đã có trong thời Chúa Giê-su. Bề ngoài họ giả vờ rất sùng đạo và tâm linh. Nhưng, họ đã không sản sinh ra bất kỳ trái thuộc tâm linh nào cả. Nhiều lá có nghĩa là họ chỉ đang lừa người khác cho thấy họ là người của Chúa. Nhưng đến gần hơn, người khác mới nhận ra đó chỉ là những vật trang trí bên ngoài mà bên trong thực ra lại rỗng tuếch.
Một điều quan trọng nữa là, sau khi thanh tẩy đền thờ vào ngày hôm trước, Chúa Giê-su xuống làng Bê-ta-nia. Vì vậy, chắc chắn Ngài đã đi ngang qua cây vả này. Nó có nghĩa là cây vả đã trải nghiệm sự hiện diện của người tạo ra nó. Trong Sáng thế ký 1, chúng ta đọc rằng Đức Chúa Trời đã tạo ra thực vật và cây cối. Hãy tưởng tượng rằng chúng ta đang làm việc trong một công ty. Khi gặp ông chủ, chúng ta sẽ làm gì? Chúng tôi sẽ ngay lập tức sắp xếp công việc và chuẩn bị sẵn sàng vì ông chủ có thể quay lại bất cứ lúc nào và yêu cầu chúng ta trình bày công việc của mình. Vì vậy, chúng ta sẽ cố gắng cho ông chủ thấy rằng chúng ta đang làm mọi thứ một cách chính xác. Nếu không, ông chủ sẽ mắng mỏ chúng ta hoặc thậm chí đuổi việc ta mất. Cũng vậy, cây vả lẽ ra phải tỉnh táo khi Chúa đi ngang qua. Bây giờ, chúng ta có thể tự hỏi làm thế nào một cái cây có thể sinh trái chỉ sau một đêm nhỉ. Có thể nếu nó trò chuyện với Chúa. Chúa Giê-su nói chuyện với cây vả. Ngài nói khi chúng ta đọc trong vs. 19 của đoạn Kinh thánh tối nay Ngài phán rằng: Nguyện ngươi không bao giờ ra trái nữa. Nó có nghĩa là cây vả có thể nghe và hiểu ngôn ngữ của người tạo ra nó. Theo cách tương tự, nó cũng có thể nói chuyện với người này.
Lẽ ra cây vả phải nói: Lạy Chúa, xin tha cho tôi, tôi đã không sinh trái nào. Nếu điều đó xảy ra, thì Chúa Giê-su đã tha thứ và ban phước cho cây vả. Y-sơ-ra-ên không hề ăn năn. Chúa Giê-su đến với họ và sống với họ. Ngài đã thực hiện phép lạ cho họ. Ngài dạy Lời của Chúa cho họ. Nhưng, họ không quan tâm cũng chẳng hề ăn năn. Cây vả cũng không quan tâm đến việc Chúa Giê-su đi ngang qua nó ngày hôm trước. Ca Thương 1:12 Hỡi những người qua đường, há chẳng can chi đến các ngươi sao? Chúng ta cần nhìn vào hoàn cảnh của chính mình. Bạn có biết Chúa Giê-su đã đi qua cuộc đời bạn bao nhiêu lần không? Và đã bao nhiêu lần bạn nhận thấy Chúa Giê-su đi ngang qua? Bạn có mảy may quan tâm hay suy nghĩ? Có lẽ bạn đang bận bịu với đủ thứ việc thế gian này. Bạn bận rộn kiếm tiền, ăn uống, vui vẻ, kết hôn và ly hôn. Bạn thậm chí không bận tâm đến việc chỉ nói lời chào với Chúa Giê-su nữa. Khi bạn đang ăn, Chúa Giê-su ở bên cạnh bạn nhưng bạn không quan tâm. Khi bạn đang chạy theo tiền bạc, bạn đã đi ngang qua Chúa Giê-su. Nhưng bạn cứ phớt lờ Ngài. Trên thực tế, trong tất cả những gì chúng ta làm, ít nhất chúng ta cũng có một cái nhìn thoáng qua về Chúa. Nhưng, chúng ta cũng thường có xu hướng không nhìn thấy Ngài.
Khi Chúa Giê-su bị treo trên thập tự giá, nhiều người đi ngang qua khi chúng ta đọc trong Ma-thi-ơ 27:39. Tuy nhiên, họ đã không ăn năn. Thay vào đó, họ chế nhạo và nguyền rủa Ngài. Nhưng, khi Ngài sống lại vào ngày thứ ba, thế giới bỗng bàng hoàng. Khi Chúa Giê-su đi ngang qua, cây vả không để ý đến Ngài. Nhưng khi Ngài trở lại, chính cái cây đó đã khiếp sợ. Và ngay sau đó, cây vả bị nguyền rủa là khô héo ngay lập tức. Truyền Đạo 3:1 Vạn vật có kỳ, mọi việc dưới trời có kỳ. Cây vả đã có thời gian để sửa mình và ăn năn. Nó đã không làm. Khi nó bỏ lỡ thời gian, lời nguyền của Chúa giáng xuống nó.
Chúng ta nên rất nhạy bén với cơ hội mà ta có được để thay đổi. Khoảnh khắc chúng ta cảm nhận được Chúa Giê-su trong cuộc sống của mình, sự thay đổi nên được bắt đầu. Không bao giờ trì hoãn, không bao giờ chờ đợi. Đừng trì hoãn. Đêm nay là đêm của bạn để bắt đầu một cuộc sống mới. Hôm nay là Chúa Nhật Lễ Lá. Vào buổi sáng, chúng tôi hát Hosanna cho Chúa. Chúng ta vừa bước vào Tuần Thánh chiều nay. Tuần Thánh này là chặng cuối cùng của cuộc hành trình đến với thập giá của chúng ta. Vào thứ Sáu tuần này, chúng ta sẽ ở dưới chân Chúa Giê-su, Ngài chịu đóng đinh vì tội lỗi của chúng ta trên thập tự giá. Hãy rờ và hôn chân Ngài, chúng ta sẽ khóc, chúng ta sẽ khóc, và chúng ta sẽ đau lòng. Thay vì chúng ta bị treo trên thập tự giá, Chúa Giê-su bị treo trên thập tự giá. Thay vì chúng ta bị trừng phạt, Ngài cảm nhận sự đau đớn và khổ sở thay ta. Thay vì chúng ta đổ máu, Ngài đã mang thân thể và máu Ngài làm giá chuộc tội lỗi chúng ta. Chúng ta sẽ không cảm thấy tội lỗi chứ? Chúng ta sẽ không cảm thấy buồn ư?
Có thể tuần này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của ta. Chúng ta hãy quy phục sự đói khát tâm linh của mình cho Chúa.
Chúa phù hộ bạn. Amen.
No comments:
Post a Comment