Glory be to the Father, the Son and the Holy Spirit, one true God. Amen.
Vinh quang dành cho Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con
và Đức Thánh Thần, một vị Chúa thực sự. Amen.
Dear brothers and sisters in Christ,
Các anh chị em trong Đấng Christ thân mến,
We started with Matthew 14 in the last
class.
Buổi trước chúng ta đã bắt đầu với Matthew
chương 14.
We continue with the chapter looking at verses
13-21. Let us read Matthew 14:13-21.
Chúng ta tiếp tục với chương này các câu từ 13
đến 21. Chúng ta hãy đọc Matthew 14:13-21.
The section talks about one of the most popular
miracles that Jesus performed. This miracle is reported in all the four
gospels, Matthew, Mark, Luke and John.
Phần này nói về một trong những phép lạ kỳ diệu
nhất của Chúa. Phép lạ này được đưa ra trong cả bốn cuốn Tin Lành, Matthew,
Mark, Luke và John.
As we read here, there was a crowd of around
five thousand men, apart from women and children. Jesus taught them about the
Kingdom of God and also healed the people who came to him. This continued for
the whole day. As it was getting darker in the evening, the disciples came and
requested Jesus to send the people so that they may go to the neighbouring
places and buy food. But Jesus said, no need to send them away, we should
arrange food for all the people here. After this the miracle happened as we
just read.
Như chúng ta đọc ở đây, có một đoàn dân đông
khoảng 5000 người, ngoại trừ phụ nữ và trẻ em. Chúa Giê Su đã dạy họ về vương
quốc Thiên Đàng và cũng chữa lành cho những người đến với Ngài. Điều này tiếp
tục trong cả một ngày. Khi trời trở về chiều, các môn đồ tới và yêu cầu Chúa
cho mọi người về để mọi người đi tới các nơi lân cận và mua đồ ăn. Nhưng Chúa
nói, không cần phải bảo họ đi đâu cả, chúng ta sẽ chuẩn bị đồ ăn cho tất cả mọi
người ở đây. Sau đó, phép lạ đã xảy ra như chúng ta vừa mới đọc.
Here we see that the disciples of Jesus were
worried about feeding the people. We studied earlier in Matthew 6:25-26 where
Jesus said Therefore I tell you, do not worry about your life, what you will
eat or what you will drink, or about your body, what you will wear. Is not life
more than food, and the body more than clothing? Look at the birds of the air;
they neither sow nor reap nor gather into barns; and yet your heavenly Father
feeds them. Are you not more valuable than they?
Ở đây chúng ta thấy rằng các môn đồ của Chúa Giê
Se đã lo lắng về việc cho mọi người ăn. Chúng ta đọc trước đó trong Matthew 6:25-26 Chúa bảo rằng là: Vì vậy, Ta phán với các con: Đừng vì mạng sống
mà lo phải ăn gì, uống gì; đừng vì thân thể mà lo phải mặc gì. Mạng sống không
quý trọng hơn thức ăn sao, thân thể không quý trọng hơn quần áo sao? Hãy xem
loài chim trời: không gieo, không gặt, không tích trữ vào kho nhưng Cha các con
trên trời vẫn nuôi chúng. Các con lại chẳng quý trọng hơn loài chim sao?
We have discussed anxiety and worry in one of
our previous classes. A person is worried when s/he does not know what is going
to happen in the next moment or in future. Worry affects the body and mind
equally. For example when a person is worried s/he may start shivering or
sweating. The person’s mind will also get distracted due to worry. As we
studied in the last class, when our body and mind are affected, the devil has
the perfect opportunity to attack us. Hence, Jesus said, “do not worry”.
Chúng ta đã học về sự lo lắng trong các bài học
trước đây. Một người lo lắng vì họ không biết điều gì sẽ xảy ra cho họ tiếp
theo đó hoặc trong tương lai. Sự lo lắng ảnh hưởng tới tâm trí và thể xác như
nhau. Ví dụ như khi một người lo lắng, người đó bắt đầu run rẩy, mồ hôi vã ra.
Tâm trí của một người cũng bị xao lãng khi người đó lo lắng. Như chúng ta đã
học trong buổi trước, khi đầu óc và tâm trí bị ảnh hưởng, quỷ có cơ hội tuyệt
vời để tấn công chúng ta. Vậy nên Chúa Giê Su dạy chúng ta rằng “đừng lo lắng’.
People think that worrying is a natural
phenomenon. For God’s children, worry is an attempt by the devil to drag them
away from God. Worry does occur to God’s children. But, they know how to fight
off worry. We fight worry with the promise of God as we read in Deuteronomy
31:6 Be strong and bold; have no fear or dread of them, because it is the Lord
your God who goes with you; He will not fail you or forsake you. Now God
has said so. But, what if God does not keep His promise? Never. Because in Psalm
145:13b it is said The Lord is faithful in all His words, and gracious
in all His deeds. We make a lot of promises but we either forget or fail to
uphold them. But God is not like us. If He has promised something, even if we
forget, He will not.
Mọi người nghĩ rằng sự lo lắng là việc bình
thường. Với con cái Chúa, lo lắng là nỗ lực của quỷ để kéo chúng ta ra xa khỏi
Chúa. Sự lo lắng có xẩy đến với con cái Chúa. Nhưng họ biết cách làm thế nào để
chiến thắng nó. Chúng ta đấu tranh chống lại sự lo lắng với lời hứa của Chúa
như chúng ta đọc trong Phục truyền luật lệ ký
31:6 Hãy mạnh dạn, hãy can đảm! Đừng sợ, đừng kinh khiếp trước mặt các dân tộc
đó, vì Giê Hô Va Đức Chúa Trời của anh em đi với anh em. Ngài chẳng lìa khỏi
anh em, chẳng từ bỏ anh em đâu! Vậy
thì Chúa đã nói thế. Nhưng nếu Chúa không giữ lời thì sao? Không hề có chuyện
đó. Bởi vì trong Thi Thiên 145:13b có nói rằng: Chúa là thành tín trong mọi lời của Ngài và nhân từ
trong mọi hành động của Ngài. Chúng ta hứa rất nhiều nhưng hoặc là chúng ta
quên hoặc chúng ta thất bại trong việc giữ lời hứa. Nhưng Chúa thì không giống
chúng ta. Nếu Ngài hứa điều gì thì ngay cả nếu chúng ta quên, Ngài sẽ không
quên đâu.
Jesus said, do not worry about food. This is
also a promise of God as we read in Proverbs 10:3 The Lord does not let the
righteous go hungry, but He thwarts the craving of the wicked. As this
verse says, the righteous need not worry because God always cares for them. We
have many examples in the Bible how God took care of His children when they
were hungry. For example, when God’s people were in the desert and were hungry,
we read in Exodus 16:4 The Lord said to Moses, I am going to rain bread from
heaven for you, and each day the people shall go out and gather enough for the
day.
Chúa Giê Su nói, đừng lo lắng về đồ ăn. Đây là
một lời hứa của Chúa như chúng ta đọc trong Châm ngôn 10:3 Đức Giê Hô Va không để linh hồn người công chính phải
đói khát, Nhưng Ngài loại bỏ tham vọng của kẻ gian tà. Như câu này nói, người công chính sẽ không cần
phải lo lắng bởi vì Chúa chăm lo cho họ. Chúng ta có nhiều ví dụ trong Kinh
Thánh về việc Chúa chăm sóc cho con cái mình khi họ đói. Ví dụ như khi con cái
Chúa ở trong sa mạc và bị đói chúng ta đọc trong Exodus 16:4 rằng: Đức Giê Hô Va
phán với Môi se: Nầy, để thử xem họ có đi theo luật lệ của Ta không. Ta sẽ ban
mưa bánh từ trời cho các con và mỗi ngày dân chúng sẽ đi ra lượm phần bánh
trong ngày.
Another example is given in 1 Kings 17:8-16.
We have read this section in one of our previous classes, but let us read it
again. We see here how God planned to feed his prophet, and the poor widow and
her son, during the famine.
Một ví dụ khác ở trong 1 Kings 17:8-16. Chúng ta đọc được trong phần này trong một buổi học trước, nhưng
chúng ta hãy đọc lại một lần nữa. Ở đây chúng ta thấy Chúa đã lên kế hoạch để
cho nhà tiên tri được ăn và người góa phụ nghèo và con trai mình trong suốt nạn
đói đó.
What these examples tell us is that God’s
children need not have to worry about food. Psalm 37:25 I have been young,
and now am old, yet I have not seen the righteous forsaken, or their children
begging for food. The reason why the righteous or their family will never
starve is because they trust the Lord and His promises. In tonight’s passage
God’s care for His children is clearly evident. People were sitting at Jesus’
feet and listening to the Word of God for the whole day. They forgot about
hunger and thirst. They also did not care that it was late and getting dark.
Now let us take our own example.
Những câu ví dụ này nói với chúng ta rằng con
cái Chúa không cần phải lo lắng về thực phẩm. Thi Thiên 37:25 Trước kia tôi còn trẻ, nay tôi đã già. Tôi chẳng hề
thấy người công chính nào bị bỏ, hay dòng dõi người ấy đi ăn mày.. Lý do tại sao người công chính hoặc gia đình
họ sẽ không bao giờ chết đói là bởi vì họ tin cậy ở Chúa và những lời hứa của
Ngài. Trong đoạn văn tối nay, sự chăm lo của Chúa cho con cái Ngài được thể
hiện rõ ràng. Mọi người ngồi dưới chân của Chúa và lắng nghe Lời Chúa cả một
ngày dài. Họ đã quên cả đói và khát. Họ cũng không quan tâm rằng trời đã muộn
và tối. Bây giờ chúng ta hãy dẫn chứng chính mình.
How much time can we spend with Jesus without
getting bored and distracted? It means how much time can you spend reading and
meditating on the Word of God, and in prayers? How much time can you attend
this class without being distracted with phone calls, messages and other
things? We read in this passage that people forgot everything else when they
were with Jesus. That was because they knew how worthy it was to spend time
with the Lord as we read in Psalm 84:10 For a day in your court is better
than a thousand elsewhere. Unfortunately, for us, it is the other way
round- an hour chatting with friends is better than reading the Bible for
several hours.
Chúng ta có thể dành bao nhiêu thời gian cho
Chúa Giê Su mà không bị chán hay bị xao lãng? Có nghĩa rằng có bao nhiêu thời
gian bạn có thể dành vào việc đọc và suy ngẫm về Lời của Chúa và cầu nguyện? Có
bao nhiêu thời gian bạn có thể tham gia lớp học mà không bị xao lãng bởi điện
thoại, tin nhắn hay nhiều thứ khác? Chúng ta đọc trong đoạn này rằng người ta
quên mọi thứ khác khi họ ở cùng với Chúa. Đó là bởi vì họ biết dành thời gian
với Chúa đáng giá như thế nào như chúng ta đọc trong Thi Thiên 84:10 Vì một ngày trong hành lang Chúa
đáng hơn một nghìn ngày ở nơi khác. Không may, với chúng ta, đó lại là con đường ngược lại, một
tiếng nói chuyện với bạn bè tốt hơn là đọc Kinh Thánh vài giờ.
We see in the passage that people forgot
everything else when they were with Jesus. But, God did not forget them. God
knew that they needed to eat. God also knew that it is getting dark and people
will find it difficult to get food. As I said before, God never forgets His
promise. He has promised that “I will never leave you nor forsake you.” And we
see here, God upheld His promise by not leaving the people hungry and thirsty.
Chúng ta nhìn thấy trong đoạn văn này rằng người
ta quên đi tất cả mọi thứ khác khi họ ở cùng với Chúa. Nhưng Chúa đã không quên
họ. Chúa biết họ cần phải ăn. Chúa cũng biết rằng trời đã tối và họ sẽ gặp khó
khăn để kiếm ăn. Như tôi đã nói, Chúa không bao giờ quên lời hứa của Ngài. Ngài
đã hứa rằng “ta sẽ chẳng bao giờ rời con hay từ bỏ con đâu”. Và chúng ta thấy ở
đây, Chúa đã giữ lời hứa của Ngài bằng cách không để cho mọi người bị đói hay
khát.
The opposite of worry is trust and peace. Trust
is believing in God and having full faith in God. Peace means there is no worry
at all. Jesus said in John 14:1 Let not your heart be troubled. You believe
in God, believe also in Me. Likewise, in Mark 5:36 Jesus said, Do
not be afraid, only believe. Both these verses mean do not worry. In our
passage for tonight, Jesus asked to bring to Him what they had. In John 6:9 we
read Andrew replying to Jesus There is a boy here who has five barley loaves
and two fish. But what are they among so many people?
Đối lập với sự lo lắng là sự tin tưởng và bình
an. Sự tin tưởng là tin vào Chúa và có đức tin hoàn toàn ở nơi Chúa. Bình an có
nghĩa rằng không cần phải lo lắng bất kỳ điều gì cả. Chúa Giê Su đã nói trong John 14:1 Lòng các con đừng bối rối. Hãy tin Đức
Chúa Trời, cũng hãy tin Ta nữa.
Tương tự trong Mark 5:36 Đừng sợ, chỉ tin
mà thôi Chúa nói. Cả hai câu này
đều có nghĩa rằng đừng lo lắng. Trong đoạn văn tối nay, Chúa Giê Su đã yêu cầu
mang cho Ngài những gì họ có. Trong John 6:9, chúng ta đọc Andrew
đáp lại Chúa nói rằng, có một cậu bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá
nhưng đông người như thế nầy thì ngần ấy có thấm vào đâu?
If we analyse Saint Andrew’s reply, we can see a
clear difference between an adult and a child in terms of the trust in God. For
instance, as adults, we depend less on faith and more on rationale. Saint
Andrew started his own calculations with the five loaves of bread and two fish.
And he compared that to five thousand men and their families. And he concluded
that there is no way that we can feed five thousand men and their families with
five loaves of bread and two fish. And it may sound common sense to us
too.
Nếu chúng ta phân tích lời đáp của Thánh Andrew,
chúng ta có thể thấy sự khác biệt rõ ràng giữa một người trưởng thành và một
cậu bé trong sự tin cậy vào Chúa. Ví dụ, như là người trưởng thành, chúng ta
thường ít đặt niềm tin cậy vào đức tin mà sẽ dựa nhiều hơn vào lý trí. Thánh
Andrew bắt đầu tính toán với năm ổ bánh mì và hai con cá. Và đem so sánh với
năm ngàn người và gia đình của họ. Và kết luận rằng không có cách gì có thể cho
năm ngàn người và gia đình họ ăn với năm ổ bánh và hai con cá được. Và với
chúng ta thì điều đó cũng là điều khá dễ liên tưởng.
We too have the same attitude and approach when
we talk about giving to God or giving others. We would say, oh I get only very
little money. After all my expenses I won’t have any money left to give. That
is rationalism.
Chúng ta cũng có cùng thái độ và sự tiếp cận đó
khi chúng ta nói về việc mang cho Chúa và cho người khác. Chúng ta có thể nghĩ
rằng, ôi tôi chỉ có rất ít tiền. Sau tất cả các chi phí của mình, tôi sẽ chẳng
còn tí tiền nào để cho cả. Đó là chủ nghĩa lý trí.
On the other side, we have a boy here. He has no
reluctance in giving away all that he had. He did not make any calculations. He
did not argue. He did not refuse. That is faith. As we saw in the case of the
widow of Zarephath, she just gave all what he had to prophet Elijah. She did
that when there was a famine and people were dying. Likewise in Mark
12:41-44 we read about another widow’s offering. Let us read that section.
Jesus taught an important lesson here. The lesson is, it is not how much you
give to god, but it is the willingness of your heart that is more
important.
Mặt khác chúng ta có một cậu bé ở đây. Cậu bé
này không có chút do dự nào mà đem cho tất cả những gì mình có. Cậu bé không hề
tính toán. Cậu bé trong tranh cãi. Cậu bé không từ chối. Đó chính là đức tin.
Cũng giống như người góa phụ của Zarephaph đem cho tất cả những gì mình có cho
nhà tiên tri Elijah. Bà làm thế khi có nạn đói và tất cả đều chết. Tương tự
trong Mark 12:41-44 chúng ta đọc được về một sự dâng hiến của một
góa phụ khác. Chúng ta hãy đọc đoạn này. Chúa Giê Su đã dạy chúng ta một bài
học quan trọng ở đây. Bài học là, không phải là bạn đem cho Chúa bao nhiêu và
sự sẵn lòng ấy mới là điều quan trọng.
The heart of giving is a blessing of God. I can
give you the example of a little boy who received plenty of gifts on his
birthday. What he did was amazing. He arranged all the gifts he received in
order. Then from each of the gifts, he took one part and placed them in front
of the picture of Jesus and said, Jesus these are for you, because it is your
blessings that brought so many gifts to me. The most amazing thing happened
after that. He placed another gift in front of Jesus’ picture and said, this is
the best gift I received. But, you take it because I love you more than all these
gifts. We should all have such innocent hearts. We should learn to give rather
than thinking of receiving from others.
Sự sẵn lòng là một phước lành của Chúa. Tôi có
thể kể cho các bạn ví dụ về một cậu bé nhận được rất nhiều quà trong ngày sinh
nhật của mình. Điều cậu bé làm rất kinh ngạc. Cậu bé xếp tất cả những món quà
mình nhận được theo thứ tự. Sau đó từ mỗi món quà, cậu lấy ra một phần và đặt
trước ảnh Chúa và nói, Jesus, đây là để cho Ngài, bởi vì chính là phước lành
của Ngài mà con nhận được nhiều quà như thế. Điều đáng kinh ngạc sau đó nữa là.
Cậu bé đặt một món quà khác trước Chúa và nói, đây là món quà tuyệt vời nhất
con nhận được. Nhưng Ngài hãy nhận nó bởi vì con yêu Ngài hơn cả những món quà
này. Chúng ta hãy đều có một trái tim trong sáng như thế. Chúng ta hãy học cách
cho đi thay vì chỉ nghĩ đến việc nhận được gì từ người khác.
When Saint Andrew approached with the request,
the boy readily gave all what he had. We read in vs. 19 that Jesus
looked up to heaven, and blessed and broke the loaves, and gave them to the
disciples, and the disciples gave them to the crowd. What happened next was
a real miracle. Apart from women and children, five thousand men were fed. And
the leftovers were collected in twelve baskets full.
Khi Thánh Andrew đến gần với lời đề nghị, cậu bé
đã sẵn sàng đem cho tất cả những gì mình có. Chúng ta đọc trong câu 19 Ngài ngước mắt lên trời tạ ơn rồi bẻ bánh
ra trao cho môn đồ, họ phân phát cho dân chúng rằng, Điều xảy ra sau đó là một phép lạ thực sự. Ngoại trừ phụ nữ
và trẻ em, năm ngàn người đã được cho ăn. Và những mẩu vụn thừa thu đầy mười
hai giỏ.
I was thinking, what would have Jesus prayed
when he lifted the bread up to heaven. We do not know. But, I would assume that
Jesus must have first thanked God the Father for the little boy. In John
6:11 we read Jesus took the loaves, and when He had given thanks, He
distributed them to those who were seated. Hence I assume that Jesus
thanked God the Father for that blessed boy.
Chúa đã cầu nguyện gì khi Ngài nâng bánh mì lên
nhìn trời. Chúng ta không biết. Nhưng Chúa hẳn đã cảm tạ đức Chúa Cha vì cậu bé
này. Trong John 6:11 chúng ta đọc rằng, Đức Chúa Giê Su cầm bánh,
dâng lời tạ ơn rồi phân phát cho những người đã ngồi, cá cũng được phân phát
như vậy. Do đó, tôi tin rằng Chúa đã cảm ơn Chúa Cha vì cậu bé được ban phước
này.
Look at it from another angle. Thousands of
people eating their fill, and enjoying the food. But the little boy was the
star. History does not remember all those people who ate and went their way.
But even today, we remember that little boy. It is just because of his kind
heart and faith in Jesus. He was not worried about what would happen to me if I
gave away my bread and fish. Rather, he trusted the Lord. It was from his trust
all others received the blessing.
Hãy nhìn nó từ một góc nhìn khác. Hàng ngàn
người ăn phần của họ và thích thú phần thức ăn của họ. Nhưng cậu bé nhỏ thực sự
là một ngôi sao. Lịch sử không nhớ tới tất cả những người ăn rồi ra về. Nhưng
tận ngày nay, chúng ta nhớ đến cậu bé đó. Đó chỉ bởi vì trái tin nhân hậu và
đức tin nơi Chúa Giê Su. Câu không hề lo lắng điều gì sẽ xảy ra nếu tôi đem cho
hết đồ ăn và cá của mình. Thay vào đó, cậu tin cậy Chúa. Chính là sự tin cậy
của cậu mà những người khác nhận được phước lành.
What it means is, one person can bring blessings
to the whole family. As I said earlier, it is only you in your family that
follow the Lord. but, because of your faith, your family will also be
blessed.
Điều này có nghĩa rằng một người có thể mang tới
những phước lành cho cả gia đình. Như tôi đã nói, chỉ có bạn trong gia đình là
người theo Chúa. Nhưng bởi đức tin của bạn, gia đình của bạn sẽ được ban phước.
Therefore, tonight, let us ask Jesus to give us
the faith and heart of that little boy. Ask Jesus to take away our rational
thinking and give us a faithful heart. As we pray in Psalm 51:10 Create in
me a clean heart, O God, and put a new and right spirit within me.
Do đó, tối nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa Giê Su
ban cho chúng ta đức tin và tấm lòng của cậu bé này. Hãy cầu xin Chúa mang đi
những suy nghĩ lý trí của chúng ta và cho chúng ta đức tin trong lòng. Như
chúng ta cầu trong Thi Thiên 51:10, xin hãy dựng nên trong con một lòng trong
sạch và làm mới lại trong con một tâm linh ngay thẳng.
When we have a clean heart and pure spirit, we
will have full faith in God. That is when, we will not think twice to pay our
tithe or help others.
Khi chúng ta có một trái tim trong sáng và thánh
khiết, chúng ta sẽ có đầy đủ đức tin ở trong Chúa. Đó là khi, chúng ta không
cần phải nghĩ lại về việc mình có nên đóng tiền tithe hay giúp đỡ người khác
hay không.
God bless you. Amen.
No comments:
Post a Comment